truyện tranh 21 màu

107K 859 183

Đang xem: Truyện tranh 21 màu

bởi uchainme Theo dõi
Share via Email Report Story

Xem thêm: Mẫu Đơn Xin Nâng Lương Thường Xuyên (Mẫu), Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Share via Email Report Story

Xem thêm: Sách Táng Thư Pdf – Ghim Trên Tải Ebook Táng Thư

Câu chuyện mát xa này, lúc đầu Gia Vũ còn lóng ngóng, về sau biết được phương pháp, quen tay dần, làm Minh Minh cảm thấy rất hài lòng. Hôm nay nàng mang bộ quần áo mới ra thử, chất vải mềm mại, mỏng tang, sờ vào thoáng mát, nhìn đã biết là vải thượng hạng, Minh Minh để cho Gia Vũ mặc cho mình, hắn đần thối, mấy cái mảnh này thì mặc kiểu gì, Minh Minh phì cười, chỉ cho hắn, đến lúc mặc xong, hắn hằm hằm, nàng phải níu lấy thì thầm: ta chỉ mặc trước mặt ngươi thôi, lông mày hắn mới dãn ra. Bộ đồ của công chúa, cái áo là một tấm vải mỏng hẹp buộc thắt nơ sau lưng, che không hết 2 đầu núm của nàng, mặc như không mặc. Từ bé Minh Minh đã không mặc tiết khố, nên tiết khố may xong chỉ để đấy, vốn dĩ cũng chỉ là một sợi dây hình chữ T mảnh. Phần váy chỉ khoảng 1 gang tay, che không hết mông, cũng không che hết đằng trước, gồm 2 mảnh nhỏ được xâu bằng sợi dây buộc lại, nhìn vừa mỏng mảnh vừa dễ rơi. 2 mảnh nhỏ chỉ che 1 khoảng được dưới rốn và mông nàng chút ít, 2 bên hông để hở, nhìn ngang hay nhìn thẳng cũng thấy lấp ló rõ ràng. Gia Vũ thấy có gì đó cục cựa trong lòng, hắn cảm thấy nàng cứ như đang khiêu khích hắn. Minh Minh mỉm cười, quay trước quay sau, vạt váy tung lên, thấy rõ nơi kỳ bí của nàng, máu mũ trào ra, hắn thất thố:

– Thần ra ngoài một lát.

Rồi chạy như ma đuổi. Minh Minh suy nghĩ, "chả nhẽ mình không quyến rũ sao" =>>>>. Đến khi Tiểu Vũ quay lại, trời đã ngả về chiều, Minh Nhi đã ngủ quên trên nhuyễn nháp, Tiểu Vũ cau mày, nhẹ nhàng bế nàng lên giường, ánh mắt tránh không nhìn vào cơ thể nàng nhưng lại không thể không nhìn, vạt váy quá ngắn, dáng ngủ của nàng lại không tốt, hắn có thể nhìn được cả cơ thể nàng, hằng ngày khi tắm rửa, hắn không chú tâm lắm nên không cảm thấy gì, giờ nhìn lại mới thấy nàng đã lớn bổng từ bao giờ. Hắn phải đứng đến 1 nén hương mới kiếm chế được bản thân không suy nghĩ bậy bạ về cơ thể nàng nữa, tự nhủ lòng, từ giờ sẽ phải hạn chế tiếp xúc quá thân mật với nàng. Thế nhưng không thành công, nguyên nhân là hôm sau khi ôn uyển xây xong, công chúa hớn hở đòi phi thân vào đó tắm, Gia Vũ vốn chỉ định ngồi trên thềm vươn tay tắm cho nàng, không ngờ bị nàng kéo xuống, lại còn quắp chặt lấy chàng. Từng tầng từng tầng sương mù bao phủ xung quanh, Minh Minh kề sát mặt vào Gia Vũ, ngón tay chạm đến đâu Tiểu Vũ rùng mình đến đấy, hơi thở phả vào tai làm chàng rợn tóc gáy, hắn lúng túng:

– Công chúa, người làm thế này thân không thể tắm cho người được…

Tiếng cười trong trẻo của công chúa vang như chuông đồng, hắn cảm thấy như say mê trong đấy, Gia Vũ dựa lưng vào ôn uyển, công chúa ôn nhu ngồi trên đùi chàng, cái mông nho nhỏ cựa quậy không yên, mặt Gia Vũ chuyển dần sang tái:

– Công chúa, người đừng động đậy nữa, thần không chịu được…

Minh Minh cười thầm trong lòng, mông càng xoay tròn mạnh hơn, giọng Tiểu Vũ run rẩy gần như không chịu được, Minh Minh kéo tay hắn đặt trước ngực mình, mặt hắn đỏ ửng, vật cứng nhô lên cọ vào mông nàng làm nàng thấy kỳ lạ nhưng nàng biết Gia Vũ đang rất bị kích thích, một tay hắn nắm chặt bờ mông cong vút của nàng, tay kia xoa nắn vật tròn tròn trước ngực nàng, cảm giác của Minh Minh rất lạ, gần như bị cuốn theo sự kích thích của hắn, nàng cảm thấy hơi đau, nhưng một thứ gì đó nhen nhóm, cứ muốn nàng gần thêm, gần thêm đến hắn, muốn hắn chỉ nghĩ đến mình, muốn hắn là của mình, vào lúc cao trào, Gia Vũ gầm lên trong cổ họng một tiếng, ôm chặt lấy bờ mông và cơ thể nàng vào ngực, ấn chặt vào đó làm Minh Minh cũng thấy hơi đau, nàng thấy hắn run rẩy kịch liệt, rồi xuội lơ trong nước, vậy đó, lần đầu tiên của Gia Vũ đã bị mất vào tay Minh Minh như vậy =>>>>. Tắm rửa xong, mặt mũi Tiểu Vũ hầm hầm, quấn bánh bao trong một cái khăn to xù, vừa nhẹ nhàng lau cho nàng nhưng vẫn cố không nhìn nàng, Minh Mình lườm nguýt:

Viết một bình luận