tieu thuyet cua phuong du

Tìm trong nổi nhớ – Phương Du

Đang xem: Tieu thuyet cua phuong du

List Tiểu Thuyết Việt Nam hoàn. Click vào.

List Tiểu thuyết Phương Tây hoàn. Click vào.
Tốc độ đọc truyện: – 0.90x +

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Xem thêm: Mẫu Lời Tuyên Thệ Kết Nạp Đảng Viên Mới 2017, Lễ Kết Nạp Đảng Viên Mới

Tìm Trong Nổi Nhớ

Tác Giả : Phương Du

Tổng Cộng: 16 Chương

Nguồn:https://4phuong.net

Chương 1

Xem thêm: Mẫu Tờ Trình Bổ Sung Nhân Sự, Tờ Trình Bổ Sung Nhân Sự Đột Xuất

Đang lái xe , chợt Vũ đứng lại , anh ngoái nhín mãi người phụ nữ đã đi qua khiến người con gái bên cạnh cáu kỉnh :

– Sao vậy anh ?

– Không có gí !

Vũ cho xe chạy đi . Từ ngày về nước đến nay , Vũ hay lái xe chạy quanh quẩn thành phố . Ban đầu , Ngọc Trinh rất thích nhưng về sau cô cau có khó chịu vì Trinh đoán là Vũ đang tìm một người con gái dựa theo thái độ thường xảy ra như vừa rồi của Vũ :

– Anh Vũ !

– Hả ?

Vũ nhướng mắt nhìn Ngọc Trinh . Anh cảm thấy bực từ lúc cô gắt gỏng khi anh dừng xe nhưng Vũ không muốn cải nhau ngoài đường nên trả lời . Dường như Ngọc Trinh không hiểu là anh đã quá nhường nhịn cô

Thấy ánh mắt Vũ vừa nhướng lại vừa cau trán , Ngọc Trinh chợt chùng xuống :

– Anh… có chuyện gì thế ?

– Chuyện gì là chuyện gì ?

Ngọc Trinh ấp úng :

– Em thấy anh… hay… như vừa rồi

Vũ dửng dưng :

– Rồi sao ?

– Em không thích :

– Tùy em !

Biết Vũ thuộc dạng công tử nhưng Ngọc Trinh nào kém gì , cô nói như hét :

– Cho em về !

Vũ lao xe thật nhanh về hướng nhà Ngọc Trinh , biết mình cũng có phần không phải nhưng anh không muốn chiều cô lúc này . Phần anh cũng đang mệt.

Đến nơi , Vũ mở cửa chờ cô xuống mà không hề nói một lời . Ngọc Trinh đóng cửa thật mạnh , cô giận Vũ không thể tả . Cô đi về phía cổng chưa được mấy bước , Vũ đã lái xe đi ngay khiến Ngọc Trinh mím môi lại . Trước giờ cô có khi nào bị ai đối xử như thế này đâu ? Biết bao chàng trai đeo đuổi mà cô nào để mắt . Giận luôn cho biết.

Vừa chạy Vũ vừa nhớ thái độ của Ngọc Trinh lúc nảy . Vũ quá chán , quá bực bội kiểu cách hờn lẫy cuả Ngọc Trinh . Cô nào biết rằng Vũ đâu còn là Vũ của những ngày tháng phổ thông mà cô biết . Giờ đây đã cách ngày ấy khá xa rồi.

Càng nghỉ Vũ càng chán nản . Anh nhớ đến lời anh trai của mình " Đàn ông có được người phụ nữ biết hiểu , nghe , nói , nhìn và làm đúng cách , đúng lúc là người hạnh phúc và giàu có nhất " . Và anh ấy cũng cho Vũ biết là anh ấy đã để mất một người như thế

Vũ lại chạy vòng vòng quanh thành phố . Anh hạ quyết tâm tìm cho được người phụ nữ mà anh mình "làm mất" để mang nụ cười trả lại cho người anh trai mà Vũ thương yêu , kính trọng nhất , dù khó đến đâu anh cũng làm

Đi mãi cũng chán , Vũ trở về nhà trong bộ dạng chán nản . Anh sợ nhất là những lúc này , nhìn anh trai mình lặng lẽ trong phòng , Vũ nghe như ai đang đâm từ từ vào tim mình một con dao nhọn . Mỗi ngày một sâu.

– Cậu Năm !

– Có chuyện gì vậy Vú ?

Người vú già ngập ngừng làm Vũ lo lắng :

– Anh tôi…

Vú xua tay :

– Không , cậu Tư không sao cả , là bà…

Lần này Vũ lo hơn :

– Má tôi sao hả ?

– Bà bị mệt , tôi đã đưa bà đi khám . Họ nói là cần phải có người luôn ở cạnh bà nhất là những lúc bà khó chịu trong người , huyết áp sẽ dễ tăng làm tai biến a.

Vũ thở dài :

– Tôi biết rồi . Cám ơn vú.

Vú già quan tâm :

– Cậu ăn cơm chưa ?

Vũ uể oải :

– Dạ không , tôi không ăn đâu ạ !

Anh đi về phía cầu thang với một loạt dự tính : "tìm người lo cho má , tìm người săn soc'' anh Tư… " thật là mệt.

Thấy phòng máy tắt đèn , Vũ đi lên lầu hai . Phòng của anh Tư ở riêng biệt một tầng :

– Anh Tư ơi !

Vũ không gõ cửa mà kêu vừa đủ nghe . Anh biết anh Tư mình không thích nghe tiếng gõ cửa trong phòng riêng.

– Vũ hả ?

– Dạ , em !

– Vào đi em !

Đẩy cửa phòng Vũ đứng nhìn người anh trai tật nguyền mà đau khổ vô cùng . Còn đâu ngày xưa , Ngô thiếu gia phong độ , quyến rũ… còn đâu một Ngô thiếu gia một bước vây quanh đầy bóng hồng… Ngô thiếu gia giờ đây đầy lẽ loi cô độc trên chiếc xe lăn , nhưng anh vẫn là một tổng giám đốc đầy uy lực đối với Vũ :

– Có chuyện gì hả Vũ ?

Anh Phong lên tiếng để đuổi những suy nghĩ buồn trong đầu Vũ , Phong biết Vũ rất khổ sở khi nhìn anh thế này

Vũ nén đau buồn :

– Sao anh tư không mở nhạc ?

Phong trầm trầm thẳng thắn :

– Anh buồn nên không thích mở nhạc

Phong lại hỏi trêu :

– Sao nay chú mày về sớm vậy ? Giận nhau à ?

Vũ cười mắc cở :

– Dạ đâu có . Em muốn về nhậu với anh Tư :

– Thằng này… mày tưởng anh mày đẻ ra là 30 tuổi sao ?

Vũ nhìn anh thán phục . Từ ngày bị thương , tính anh có thay đổi nhưng không hề cau có , gắt gỏng hay quát nạt người khác như những người cùng cảnh . Phong bảo " Có ai muốn vậy đâu . Lỗi ở mình , trút lên người khác mình cũng đâu bình thường được "

Vũ hỏi với giọng ngập ngừng :

– Sao anh bảo em kiểm tra lại sổ sách giấy tờ của công ty hả anh Tư ?

Phong đẩy ly rượu qua cho Vũ rồi nói :

– Anh muốn nghĩ ngơi một thời gian , dạo này anh thấy mỏi mệt quá

Vũ kêu lên :

– Nhưng em…

Phong lắc đầu nhìn em :

– Đừng viện lý do nào hết Vũ ạ . Chẳng lẽ anh Phong không hiểu em hay sao . Bên Dức , em phụ ba ra sao thì bây giờ em làm vậy.

Vũ vẫn cố thoái thát :

– Thật tình là em…

– Sao nào ?

Phong hơi lớn tiếng :

– Em về công ty này bao lầu rồi ? Đã hơn ba tháng rồi mà không tự tin sao ?

Thấy mình nóng nảy , Phong nhẹ giọng đi :

– Nếu không tin tưởng khả năng của em , anh đâu thể giao hết mọi việc như vậy

Dặt tay lên vai Vũ như thể hiện sự tin cậy , Phong khuyến khích :

– Coi như em thực tập để sau này mở công ty riêng . Nói cho cùng đây cũng là công việc của nhà họ Ngô chúng ta mà.

Vũ cười như mếu :

– Dạ ! Em cũng đành phải nghe lời anh chứ biết sao bây giờ

Rót rượu vào ly cho Phong , Vũ hỏi :

– Anh à , em tìm người phụ Vú chăm sóc má nha anh ?

Phong gật đầu :

– Anh cũng định bảo chú mày xem thế nào đây . Chẳng biết đăng báo hay nhờ người quen nữa ?

– Em định đăng báo , ai tới xin , má ưng thì nhận

Phong tán thành :

– Thế cũng được . Em lo nghe . Mai lên công ty , anh sẽ kiểm tra lại toàn bộ mọi giấy tờ lần nữa rồi giao cho em

Nâng ly , Phong cao giọng :

– Thôi , bỏ chuyện công ty sang một bên , uống cạn nào :

– Da.

Vũ cụng ly với Phong nhưng chỉ uống cầm chừng . Vũ hiểu tính Phong , anh uống say chỉ khi nào buồn mà thôi :

– Bao giờ thì chú cưới vợ hả ? 28 rồi đó !

– Em chưa nghĩ tới đâu anh :

– Thế em với Ngọc Trinh thì sao ? Con bé biết em cũng lâu rồi mà

Vũ xua tay :

– Chuyện ngày xưa con nít mà anh cũng nhắc . Hồi đó đứa lớp 12 , đứa lớp 10 sao mà yêu đương gì chứ . Giờ em mới về chưa được bao lâu , làm sao hiểu được nhau mà cưới hỏi . Yêu không em cũng chẳng biết nửa là

Phong lên tiếng nhắc nhở :

– Em phải cho rõ ràng . Đừng để sau này lắm người cưới kẻ trách :

– Em biết ạ !

Phong trầm giọng phân tích :

– Không phải anh bảo em ý xấu mà là từ bản thân anh rút ra kinh nghiệm đó . Vì không nói rõ ý mình , anh làm tình bạn rạn nút mà tình yêu cũng tan mất . Nên anh chỉ muốn nhắc nhở chú mà thôi . Đừng để họ hiểu lầm ý mình

Phong im lặng nhìn xoáy vào ly rượu , anh nhớ lại ngày học đại học và thở dài . Phong uống cạn ly rượu này đến ly khác cứ như uống nước làm Vũ lo lắng . Vũ cản :

– Đừng uống nửa anh Phong :

– Ừ anh cũng mệt rồi không uống nổi nữa

Đẩy ly về phía Vũ để Vũ đem cất , Phong lăn xe ra hành lang . Anh ngắm dòng người qua lại :

– Vũ à :

– Gì ạ ?

– Em còn nhớ chị Kha không ?

– Chị Kha ?

Vũ lập lại và nhíu mày lục tìm trong ký ức cái tên Phong vừa nhắc . "Kha" Vũ nghe quen lắm

Phong nói như đang mơ :

– Chị Thụy Kha mới kêu anh là xù thôi . Chẳng ai dám ca?

Vũ ồ lên :

– Em nhớ rồi . Chị Thụy Kha nấu cơm cho anh ăn lúc gần thi tốt nghiệp phải không anh Phong ?

Phong gật gù :

– Đúng rồi :

– Chị Kha giờ sao rồi hả anh ? Từ hồi em đi Dức đến bây giờ em chẳng nghe anh nhắc

Phong không trả lời Vũ . Anh nhìn về phía xa trên bầu trời đầy sao , vô số ngôi sao lẻ loi cô đơn . Phong không biết bắt đầu hỏi từ ngôi sao nào để tìm ra ngôi sao nào là của Thụy Kha mà đem về giữ gìn và yêu thương , cho nên Phong làm sao trả lời cho Vũ biết bây giờ Thụy Kha ra sao ?

Phong buồn bã xa xăm :

– Anh cũng không biết bây giờ Thụy Kha làm gì , ở đâu nửa . Từ đó đến nay chưa lần nào họp mặt mà có Kha . Chẳng ai trong lớp biết tin tức gì của Kha , kể cả Thanh Thư , người thân với Kha nhất , thân như chị em mà cũng không hề biết tin tức gì

Nói đến đây , anh thở dài :

– Hôm nay là sinh nhật của Thụy Kha , Vũ à

Thì ra là thế ! Bây giờ thì Vũ đã biết được người đàn bà trong lòng anh trai mình là ai , chứ bấy lâu nay Vũ đã đoán sai . Vũ cứ nghĩ là người mà hồi phổ thông anh Phong đã quen . Nếu là Thụy Kha thì Vũ thấy mừng hơn . Hồi mới lên thi đại học , mới biết chị , Vũ thích lắm . Vũ không hề nghĩ anh Phong thương chị . Hai người kêu nhau là… "mày , tao " lúc nào giáp mặt là chửi nhau um lên . Thật không ngờ… . anh Phong lại yêu chị Thụy Kha

Chuyện tìm kiếm này như thế là có cơ sở và có thứ tự để tìm rồi . Vũ nhắm mắt lại trong đầu ngay tức khắc tên những người bạn của anh Phong ngày ấy

Vũ nhắc nhở anh trai :

– Anh đừng nghỉ ngợi nhiều mà thêm mệt . Khuya rồi , anh vào nghĩ đi

Phong lắc đầu :

– Anh không ngủ được Vũ à !

Im lặng một lúc , Phong lại nói :

– Thôi em đẩy anh vào đi Vũ !

Vũ nhói lòng . Anh biết anh Phong sợ Vũ lo nên mới thay đổi như thế . Từ ngày Phong đỡ cho Vũ một thanh gỗ rơi từ trên cao xuống khi Vũ về thăm lúc Phong xây nhà . Anh trở nên kẻ tật nguyền thì anh rất thâm trầm và rất quan tâm đến từng lời nói cứ như sợ nói gì không phải làm Vũ mặc cảm hơn . Vũ không sao nói được gì nữa , anh đẩy Phong vào rồi trở về phòng mình

Phong khóa cửa và mở nhạc thật nhẹ , thật êm , anh chìm trong nổi nhớ Thụy Kha . Nổi nhớ đã theo anh từ ngày chia tay sau lễ tốt nghiệp đến giờ không một phút vơi đi

Ngô thiếu gia ngày xưa phong độ vô cùng , không ngờ… . Phong thật không ngờ anh đã yêu Thụy Kha nhiều như thế

"Hôm nay là sinh nhật tao đó Phong . Mày là người mà tao nói sau Thanh Thư đó . Tao không hề cho ai biết . Thư thì vô tư quá . Thư dẫn tao đi mua đồ nhưng tao không thích . Hôm nay mày nhậu với tao nha Phong . Tao buồn lắm !"

Phong nhớ mãi đôi mắt mênh mang của Thụy Kha lúc ấy . Và hình như anh yêu Thụy Kha từ lâu lắm mà Phong không hề biết đó là tình yêu . Phong chỉ nghĩ là tình bạn thân đơn thuần mà thôi.

"Sau này mày đừng quên bạn bè nha . Tao chưa tin tưởng ai như tin tưởng mày cho nên mày đừng có giống tụi công tử nhà giàu quên bạn bè bỏ bồ như thay áo . Tao hận lắm đó "

Có lẽ từ tình bạn thành tình yêu lúc nào cà hai không hay biết . Cả hai khi thì như hai thằng con trai , lúc lại như hai đứa con gái . Phong hay cải nhau và to tiếng với Kha nhưng mà… . anh lại hay chiều ý cô nhất , và Thụy Kha tuy dữ dằn và ăn nói cộc cằn với Phong nhưng… thật ra cô rất dịu dàng với anh : Mày ráng đi học đi… " hay " Mày nhậu vừa vừa thôi , mày nhớ là mày bị đau bao tử đó… "

Phong ôm nổi nhớ về Thụy Kha không thể nói cùng ai bởi anh đã tỏ ra xa lánh cô khi cô nói " Hình như tao yêu mày thì phải " Lúc đó say nói những lời vô tình không nghĩ ngợi thế mà Phong… đã vì thế mà xa lánh cô dù Thụy Kha đã ngỏ lời bỏ qua trước "Tao không nhớ là hôm đó đã nói gì nhưng với tao tình bạn là quan trọng hơn cả . Mấy hôm nay thấy thái độ của mày xa lạ tao buồn lắm , tao cứ nghĩ đến chuyện mình làm mất một người bạn thì không sao ngủ được . Hôm nay hẹn mày ra đây , tao muốn nói rằng hãy bỏ qua tất cả mà bình thường như trước đừng để tình bạn mấy năm qua vì chuyện không hay ấy mà tan mất . Nếu là bạn , vài chục năm nữa tao và mày còn nhìn nhau , còn thân mật . Chứ nếu bước vào yêu , một thời gian thôi , hợp không nói gì , không thành , mất hết tình bạn tao rất sợ… "

Phong thấy mình tồi tệ hơn ai hết . Chính anh đã làm mất một tình bạn đẹp . Có lẽ cũng vì anh mà bao năm qua Thụy Kha không về họp lớp

Trước luc'' xảy ra tai nạn , Phong định bụng xây xong nhà , anh sẽ tìm Thụy Kha nhưng giờ… Phong nào dám dù Phong có cảm giác Thụy Kha vẫn chờ anh như đã hứa trên tờ đơn hai đứa lập ra , do anh viết : "Đợi bây giờ và chờ trong tương lai " . Hình như lúc ấy , Kha chưa có tình cảm gì với anh . Cũng như anh chỉ đùa cho vui… giờ lại…

"Kha ơi ! Hôm nay Kha có quà có hoa không ? Ở đây Phong đã chuẩn bị cho Kha một món quà đặc biệt và một đoá hồng rất đẹp

Kha ơi ! Nếu được trở về 10 năm trước , Phong xin được nói với Kha rằng : Phong yêu Kha , Phong rất yêu Kha . Phong sẽ xin cưới Kha như lời đã nói lúc đùa vui . Giờ đây đó là niềm tin để Phong bám víu chờ mong và hy vọng

Kha ơi ! Phong yêu Kha !

Anh Phong gục đầu xuống cùng tiếng thì thầm từ đáy lòng : "Kha ơi ! Kha ở đâu ? "

Khôngo0

Sáng nay , Phong cho họp toàn thể công ty và tuyên bố Anh Vũ sẽ thay Phong làm tổng giám đốc . một quyết định mà nhiều người buồn bã . Họ không phải sợ Anh Vũ làm không tốt mà họ thương Anh Phong , một người có tài lẫn có tâm mà bất hạnh

Rời công ty , Phong cho tài xế chở mình về nhà . Anh muốn nghĩ ngơi thật sự chứ không hề mặc cảm . Nếu mặc cảm , có lẽ Phong không đứng vững đến bây giờ.

Ngồi trên xe , Phong lấy điện thoại ra gọi :

– Alô ! Thanh Thư nghe

Phong nhẹ nhàng :

– Phong đây . Gặp Thư một lát được không ?

– Bây giờ hả ?

– Ừ :

– Được , Phong tới đi . Thư chờ

Tất máy , Phong nói với tài xế địa chỉ của Thanh Thư . Phong muốn tâm sự với Thanh Thư trước khi anh đi xa và cũng là muốn hỏi Thư về Thụy Kha

Tới nơi , Phong bảo tài xế :

– Anh về trước đi , không cần chờ tôi :

– Vâng

Phong vừa xuống xe và chưa kịp lăn xe đi thì đã thấy Thanh Thư bước ra :

– Để Thư đẩy Phong vào

Thanh Thư ân cần . Cô thương cho người bạn trai này . Anh hạnh phúc và đầy đủ nhất trong nhóm . Thế mà… anh lại bất hạnh nhất

Anh Phong cười trêu :

– Nãy giờ có trang điểm lại chưa ?

– Chi ?

– Chờ Anh Phong đến

Thanh Thư trừng mắt . Cô đẩy một tay , dí một tay vào đầu bạn :

– "Anh " cái đầu ông , luc'' nào cũng lợi dụng cái tên của mình mà lên mặt

Cô nhại :

– "Anh Phong" . . . "Anh Phong" thấy ớn

Phong bật cười :

– Vẫn không khác Thanh Thư ngày trước

Giọng Phong chùng xuống :

– Chẳng biết Thụy Kha sao rồi ?

Thanh Thư im lặng . Cô biết Phong yêu người bạn gái bặt tin 10 năm ấy . Anh cứ tưởng Thư giấu tin tức nhưng đến khi cả cô và anh xuống nhà tìm , Phong mới thôi giận

Vào phòng khách , Thư nói :

– Chờ Thư lấy nước uống :

– Cho Phong bia được không ?

Không trả lời nhưng Thư biết Phong đang có tâm sự nặng nề nên anh mới có đề nghị đó

Đặt lon bia trước mặt Phong , Thanh Thư nghiêm nghị hỏi :

– Có chuyện gì hả Phong ?

– Phong mới vừa bàn giao công ty cho Vũ

Thư nhỏm dậy :

– Sao vậy ?

Phong trầm tỉnh :

– Phong muốn nghĩ ngơi và có thể rảnh rổi mà chửa bệnh

Thư nói tiếp :

– Tìm Thụy Kha nữa chứ ?

Phong không nói . Anh chậm rãi uống từng ngụm bia lạnh đắng , anh xa vắng :

– Phong không biết Kha ở đâu mà tìm dù Phong vẫn cầu mong gặp lại Kha để nói với cô ấy một lời xin lỗi

Thanh Thư an ủi bạn :

– Phong đừng đặt nặng chuyện củ nữa . Thư tin Kha không hề giận Phong . Kha từng nói với Thư "Lớn rồi , tự chịu trách nhiệm về hành động của mình . Tao không hề giận Phong" khi hai người tự nhiên không nói chuyện một tuần liền :

– Thư không biết đâu . Thụy Kha thù hận Phong vô cùng

Phong cầm lon bia uống ừng ực . Anh cố che giấu nổi lòng của mình . Cố giải thích về những điều không nói được

Thanh Thư thở dài :

– Thư không hiểu nên Thư rất mong Kha trở về để hỏi . Thư thật sự không hiểu tại sao Phong và Kha lại trở nên thế này

Phong lắc đầu :

– Đừng biết làm gì mà thêm buồn , Thư ạ ! Cứ hiểu rằng tất cả là tại Phong

Anh thôi uống và ngã người ra ghế buồn thấy rõ . Phong không hề che dấu tâm trạng của mình trước Thanh Thư :

– Phong mà cứ buồn hoài như thế này bác gái sẽ đau lòng lắm và thằng Vũ càng khổ tâm hơn :

– Phong đâu có buồn họ . Phong chỉ buồn chính mình thôi

Lấy di động ra gọi taxi , Phong nói với Thanh Thư bằng giọng mệt mỏi buồn bã :

– Phong đến báo cho Thư biết là Phong sẽ về Đà Lạt sống . Nếu có dịp , ghé thăm Phong . Khi nào Thụy Kha trở về nói với cô ấy giùm Phong là Phong xin lỗi Thụy Kha . Cho Phong gởi lời chúc sức khoẻ anh Cường và bé Hân nha Thư

Thanh Thư nhăn mặt :

– Làm như là Phong đi chết vậy đó . Chúc gì kỹ lưỡng quá

Thư hơi to tiếng :

– Kiên cường lên Phong à . Ngô thiếu gia đâu có ủy mị như vầy chứ ?

Nghe tiếng xe dừng trước cửa , Thư đứng dậy đẩy xe ra , cô dịu dàng :

– Phong ráng chữa bệnh đi . Đôi chân Phong có lần bác sĩ bảo có khả năng mà

Phong không trả lời . Anh dường như không muốn nghĩ ngợi nữa . Đôi mắt Phong lim dim để yên cho Thanh Thư đẩy ra xe :

– Phong đi nha . Thư rảnh qua nhà thăm mẹ Phong với

Nói xong anh bảo tài xế chạy . Anh không hiểu sao cứ gặp lại những người bạn củ là Phong cứ thấy hình ảnh Thụy Kha ngày xưa hiện ra đâu đấy . Anh nhớ rõ từng cử chỉ nhỏ của cô . Nhớ từng lời nói mà chỉ mỗi mình cô dám nói ra với anh . Cả lớp không ai dám : "Xù lông nhím , mày thương ai chưa , để tao thương mày "

Về nhà , Phong thấy mẹ đang cắm hoa , Phong chào :

– Chào mẹ :

– Con mới về hả ? Thằng Vũ chờ con trên lầu đó

Bà Mai ngừng tay nhìn Phong . Bà không muốn mình lo lắng bấn loạn lên làm Phong thấy mình bị mọi người quan tâm như thương hại . Hơn ai hết bà hiểu Phong vô cùng . Từng đêm , phòng anh tắt đèn mấy giờ bà đều biết.

Phong vừa lăn xe đi , bà Mai gọi :

– Phong à !

– Dạ ! Có gì không mẹ ?

– Thằng gì tên Tú bảo con gọi điện thoại cho nó đó

Phong gật đầu :

– Dạ con nhớ rồi

Anh nhìn thấy trong mắt mẹ có một giọt nước đi lạc đang tìm đường ra

Phong vờ mè nheo :

– Mẹ cho con… một bình hoa… đẹp được không ?

Bà Mai bật cười trước vẻ mặt nủng nịu của thằng bé "ba mươi mấy tuổi" :

– Được , tí mẹ đem lên :

– Cám ơn mẹ nha

Phong lên lầu bằng thang máy . Khi xảy ra tai nạn , ba Phong đã về và làm riêng cho anh một cầu thang máy

Vào đến phòng , Phong nói ngay để chận lời Vũ :

– Anh mệt . Anh muốn nghĩ ngơi . Có gì em để lúc nào anh rảnh hãy nói

Anh Vũ ngang ngạnh :

– Không , em muốn nói bây giờ . Anh có biết má đã khóc như thế nào về quyết định của anh không anh Tư ?

Phong nhìn em bằng ánh mắt nghiêm khắc :

– Em không hiểu hay cố ý không hiểu hả vũ ? Anh muốn nghĩ ngơi

Phong quay mặt đi , giọng thật trầm và mạnh :

– Em ra ngoài đi !

Vũ nhìn anh xót xa . Vũ biết Phong không phải vì anh mà giận dữ và buồn nhiều như thế . Nhưng Vũ không muốn rời xa anh dù một bước . Vũ sợ anh mình cô đơn trên xứ lạnh ấy . Vũ giận dữ cũng là muốn anh đừng đi . Vũ đã nguyện với lòng bao giờ anh lành bệnh , bao giờ anh có gia đình anh mới lấy vơ.

– Phong à !

– Da.

Tiếng bà Mai bên ngoài làm khuôn mặt hai người giãn ra ngay

Vũ chạy tới mở cửa :

– Má

Bà Mai nhẹ nhàng giơ bình hoa trước mặt Phong :

– Thế này được chưa "Ông trời con "

Phong mỉm cười biết ơn mẹ :

– Cám ơn me.

Vũ liền nhõng nhẻo để ăn theo :

– Má làm cho con với . Anh Tư có , con không có , con không chịu đâu

Xoa đầu Vũ bà mắng yêu :

– Cha mày ! Lớn hết rồi mà đứa nào cũng nhỏng nhẻo như con nít . Xuống dưới con Trinh nó làm cho . Nó đến chờ con nãy giờ đó

Vũ nhăn mặt hờn lẩy :

– Má thiên vị . Má xấu . Giận má luôn !

Vũ làm bộ bước chân thật nặng nề . Ra đến của , anh cười vang làm bà Mai cũng cười theo :

– Mẹ xuống nghỉ chút xíu . Mới ngồi có chút mà đau lưng ghê

Phong lo lắng :

– Sao mẹ không nói để con gọi người đến xoa bóp cho mẹ ?

Nhích đến bên bà , Phong cầm tay mẹ :

– Con xin lỗi đã làm mẹ lo lắng

Xiết nhẹ tay con , bà Mai lắc đầu :

– Con không có lỗi gì đâu . Sức khoẻ người già phải thế thôi

Gõ đầu anh , bà bông đùa :

– Ủy mị buồn chán , lúc đó là lỗi nặng đó . Mẹ không tha thứ đâu "Ông trời con " biết chưa

Phong dụi đầu vào lòng bà :

– Dạ , con hiểu rồi ạ . Mẹ ráng ngủ nha :

– Ừ

Bà Mai bước ra khỏi phòng thì hai giọt nước mắt rơi xuống . Thằng con cưng của bà , nó có cả một nổi niềm trong mắt làm sao giấu được bà chứ " Phong ơi , lúc nào mẹ cũng bên con cả… "

Viết một bình luận