Cộng Đồng Pháp Luân Công Bài 3 Bài Giảng Của Pháp Luân Công (Khí Công Phật Gia)

Bài giảng thứ ba

Tôi đối xử với các học bocdau.comên đều như đệ tử

Mọi người biết chăng? Tôi làm bocdau.comệc gì đây? Đối với tất cả học bocdau.comên tôi đều dẫn dắt như là đệ tử, bao gồm cả người tự học mà có thể tu luyện một cách chân chính. Truyền công lên cao tầng, mà không dẫn dắt chư vị như thế thì không thể được; điều ấy tương đương với vô trách nhiệm, làm loạn. Chúng tôi cấp cho chư vị bao nhiêu thứ như thế, cho chư vị biết được bao nhiêu lý mà người thường không đáng được biết; tôi truyền Đại Pháp này cho chư vị, lại còn cấp cho chư vị rất nhiều thứ nữa. Giúp chư vị tịnh hoá thân thể rồi, với lại còn liên quan đến một số vấn đề khác nữa; do vậy không dẫn dắt chư vị như đệ tử, hoàn toàn không thể được. Tiết lộ cho một người thường nhiều thiên cơ tuỳ tiện như thế, điều ấy không được phép. Nhưng có một điểm, thời đại hiện nay đã biến đổi, chúng ta cũng không phải theo hình thức dập đầu chắp tay lạy nữa. Hình thức ấy không có tác dụng gì; làm thế giống như tôn giáo; chúng ta không làm như vậy. Bởi vì chư vị dập đầu xong, bái sư xong, ra khỏi cửa lại quay lại là chư vị khi xưa, nơi người thường muốn làm gì liền làm nấy, chỉ vì danh lợi của mình mà tranh mà đấu, thì hỏi có tác dụng gì? Chư vị có thể lấy cờ hiệu của tôi làm bại hoại danh dự Đại Pháp!

bocdau.comệc tu luyện chân chính đều dựa vào cái tâm của chư vị mà tu; chỉ cần chư vị có thể tu, chỉ cần chư vị có thể tu một cách vững bước tinh tấn và kiên định, thì chúng tôi sẽ dẫn dắt chư vị như là đệ tử; chẳng đối xử như thế thì không thể được. Nhưng có một số người vẫn không nhất định có thể thật sự tự coi bản thân họ là người tu luyện mà tu; có người không thể . Nhưng rất nhiều người sẽ đi theo tu luyện thật sự. Chỉ cần chư vị còn tu, thì chúng tôi sẽ dẫn dắt chư vị như những đệ tử.

Đang xem: Pháp luân công bài 3

Hàng ngày cứ luyện mấy bộ động tác ấy, vậy có thể tính là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp không? Không nhất định . Bởi vì tu luyện chân chính cần chiểu theo tiêu chuẩn tâm tính chúng tôi đề ra mà yêu cầu, cần phải thật sự đề cao tâm tính bản thân; ấy mới là tu luyện chân chính. Chư vị cứ luyện các động tác ấy, tâm tính không đề cao lên, không có năng lượng lớn mạnh để gia trì mọi thứ, chưa nói chuyện tu luyện được; chúng tôi cũng không thể coi chư vị là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp. Chư vị nếu cứ như thế mãi, đành rằng chư vị luyện công, nhưng không chiểu theo yêu cầu của Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi, chư vị không đề cao tâm tính, ở chốn người thường chư vị vẫn hành xử như xưa, rất có thể chư vị vẫn gặp phải những sự cố phiền phức này khác; xử lý không đúng, chư vị thậm chí có thể nói Pháp Luân Đại Pháp đã làm cho chư vị luyện công thiên như thế; điều này có thể xảy ra. Vậy nên chư vị phải chiểu theo yêu cầu tiêu chuẩn tâm tính của chúng tôi mà hành xử, ấy mới là người tu luyện chân chính. Tôi đã nói cho mọi người vậy là rất rõ; do đó mọi người đừng tìm tôi để làm cái bocdau.comệc bái sư hình thức ấy; chư vị chỉ cần thật sự tu, thì tôi sẽ đối đãi như vậy với chư vị. Pháp thân của tôi nhiều không tính được; không chỉ là số học bocdau.comên này, dẫu nhiều hơn nữa tôi cũng quản được.

Công pháp Phật gia và Phật giáo

Công Phật gia không phải là Phật giáo, điểm này tôi giảng rõ cho chư vị; thực ra công Đạo gia cũng không phải là Đạo giáo. Trong chúng ta có một số người cứ không hiểu rõ điều này. Một số vị là hoà thượng ở chùa, cũng có một số vị là cư sỹ, họ tự cho rằng họ hiểu biết nhiều điều trong Phật giáo, nên họ chẳng e dè gì mà cứ tuyên truyền những điều trong Phật giáo cho các học bocdau.comên chúng tôi. Tôi nói với chư vị rằng, chư vị đừng làm thế; bởi vì đây là sự bocdau.comệc trong các pháp môn khác nhau. Tôn giáo có hình thức của tôn giáo; còn ở đây chúng tôi truyền một bộ phận pháp môn tu luyện của chúng tôi; trừ các đệ tử chuyên tu của Pháp Luân Đại Pháp, thì không giảng hình thức tôn giáo; vậy nên không phải là Phật giáo trong thời kỳ mạt Pháp.

Pháp trong Phật giáo chỉ là một bộ phận nhỏ trong Phật Pháp; còn có nhiều Đại Pháp cao thâm khác; trong mỗi tầng lại có các Pháp khác nhau. Thích Ca Mâu Ni giảng rằng tu luyện có 8 vạn 4 nghìn pháp môn. Trong Phật giáo chỉ có một vài pháp môn, nó chỉ có Thiên Thai tông, Hoa Nghiêm tông, Thiền tông, Tịnh Độ , Mật tông, v.v. chỉ mấy pháp môn ấy; đếm ra chỉ là một con số quá nhỏ! Do vậy nó không khái quát toàn thể Phật Pháp được; nó chỉ là một bộ phận nhỏ của Phật Pháp. Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi cũng là một pháp môn trong 8 vạn 4 nghìn pháp môn ấy; không có quan hệ gì với Phật giáo nguyên thuỷ cho đến Phật giáo thời kỳ mạt Pháp, cũng không có quan hệ với các tôn giáo hiện đại.

Phật giáo được Thích Ca Mâu Ni sáng lập vào 2 nghìn 5 trăm năm trước đây tại Ấn Độ cổ. Thời ấy sau khi Thích Ca Mâu Ni khai công khai ngộ, trong ký ức của Ông nhớ lại những điều bản thân mình đã tu luyện trước đây, <Ông> lấy những điều ấy truyền rộng ra độ nhân. Pháp môn của Ông bất kể có xuất ra bao nhiêu vạn cuốn kinh sách, kỳ thực là 3 chữ, đặc điểm pháp môn của Ông gọi là “Giới Định Huệ”. Giới, chính là cấm hẳn hết thảy dục vọng nơi người thường, cưỡng chế chư vị vứt bỏ những truy cầu lợi ích, đoạn tuyệt khỏi hết thảy những điều thế tục này khác. Như thế tâm của họ sẽ biến thành ‘không’, điều gì cũng chẳng mong nghĩ, họ có thể định lại được; chúng tương phụ tương thành . Sau khi định lại được rồi, thì cần đả toạ thực tu, dựa vào định lực mà tu lên; đó chính là phần tu luyện chân chính của pháp môn ấy. Họ cũng không giảng thủ pháp, không cải biến bản thể của mình. Họ chỉ tu cái công tầng cao thấp của mình, vậy nên chỉ một điều là tu tâm tính của mình; không tu mệnh nên cũng không giảng diễn hoá của công. Đồng thời trong khi định thì họ tăng cường định lực, trong khi đả toạ thì chịu khổ, tiêu nghiệp của họ. Huệ, ấy chính là chỉ người đã khai công khai ngộ, đại trí đại huệ. Thấy được chân lý của vũ trụ, thấy chân tướng của mỗi tầng không gian; thần thông đại hiển. Khai huệ, khai ngộ ấy, còn được gọi là ‘khai công’.

Thời Thích Ca Mâu Ni sáng lập pháp môn này, ở Ấn Độ có 8 tôn giáo đang đồng thời lưu truyền. Có một tôn giáo thâm căn cố đế gọi là Bà La Môn giáo. Trong những năm tại thế, Thích Ca Mâu Ni đã luôn luôn phát sinh hình thái đấu tranh về ý thức với các tôn giáo khác. Vì điều mà Thích Ca Mâu Ni truyền là chính Pháp, do đó trong suốt quá trình truyền Pháp, Phật Pháp mà Ông truyền càng ngày càng hưng thịnh. Còn các tôn giáo khác càng ngày càng suy tàn; ngay cả Bà La Môn giáo vốn đã cắm rễ sâu nơi ấy cũng lâm vào trạng thái bên bờ diệt vong. Nhưng sau khi Thích Ca Mâu Ni niết bàn, các tôn giáo khác lại bắt đầu hưng thịnh trở lại; đặc biệt là Bà La Môn giáo, lại bắt đầu hưng thịnh trở lại. Còn khi ấy trong Phật giáo xuất hiện tình huống gì? Có một số tăng nhân đã ở các tầng khác nhau khai công, khai ngộ rồi, mà tầng mà khai lại tương đối thấp. Thích Ca Mâu Ni đạt đến tầng Như Lai; còn nhiều tăng nhân không hề đạt được đến tầng ấy.

Tại các tầng khác nhau Phật Pháp có các hiển hiện khác nhau; nhưng càng cao càng tiếp cận chân lý, càng thấp thì càng bocdau.comễn ly với chân lý. Vậy nên một số tăng nhân khai công khai ngộ tại tầng thấp rồi, họ dùng hiển tượng trong vũ trụ mà họ thấy tại tầng của bản thân mình, tình huống mà hiểu được và lý mà ngộ được, để giải thích những lời mà Thích Ca Mâu Ni đã từng giảng. Nghĩa là, đối với Pháp mà Thích Ca Mâu Ni từng giảng có các tăng nhân tiến hành giải thích thế này, giải thích thế khác. Lại có một số tăng nhân lấy những điều bản thân mình tham ngộ mà giảng nói như thể đó là lời của Thích Ca Mâu Ni, chứ họ không giảng những lời nguyên gốc của Thích Ca Mâu Ni. Như thế làm diện mục của Phật Pháp sai khác hẳn, hoàn toàn không còn là Pháp mà Thích Ca Mâu Ni đã truyền; rốt cuộc đã làm Phật Pháp trong Phật giáo tại Ấn Độ tiêu mất. Đó là bài học lịch sử quan trọng bậc nhất; vậy nên Ấn Độ sau này không còn Phật giáo nữa. Trước khi tiêu mất, Phật giáo trải qua nhiều lần cải tổ, cuối cùng kết hợp với những điều của Bà La Môn giáo, mà hình thành tại Ấn Độ một tôn giáo <đến> hiện nay, gọi là Ấn Độ giáo. cũng không thờ cúng Phật nào cả, mà thờ cúng những thứ khác; cũng không tin theo Thích Ca Mâu Ni; đã xảy ra tình huống như thế.

Phật giáo trong quá trình phát triển, đã xuất hiện một số lần cải tổ rất lớn. Một là không lâu sau khi Thích Ca Mâu Ni không còn tại thế; có người căn cứ theo lý ở cao tầng mà Thích Ca Mâu Ni giảng, để sáng lập ra Đại Thừa Phật giáo. nhận rằng Pháp mà Thích Ca Mâu Ni giảng công khai là giảng cho người bình thường nghe, dùng để giải thoát tự thân, đạt đến quả vị La Hán, không giảng phổ độ chúng sinh; được gọi đó là Tiểu Thừa Phật giáo. Hoà thượng tại các nước Đông Nam Á bảo lưu theo phương pháp tu luyện nguyên thuỷ từ thời đại của Thích Ca Mâu Ni; người Hán chúng ta gọi đó là Tiểu Thừa Phật giáo. Tất nhiên tự họ không thừa nhận <điều ấy>; họ nhìn nhận rằng họ kế thừa những điều nguyên gốc của Thích Ca Mâu Ni. Quả đúng là như vậy; trên cơ bản họ kế thừa phương pháp tu luyện của thời đại Thích Ca Mâu Ni.

Đại Thừa Phật giáo vốn đã qua cải tổ ấy, sau khi truyền nhập vào Trung Quốc chúng ta, ở Trung Quốc chúng ta <Đại Thừa Phật giáo> đã cố định lại; đó chính là Phật giáo đang lưu truyền ở nước ta hiện nay. Trên thực tế thì nó đã thay đổi toàn bộ diện mạo so với Phật giáo của thời đại Thích Ca Mâu Ni: từ trang phục cho đến toàn bộ các trạng thái tham ngộ, quá trình tu luyện đều đã đổi khác. Phật giáo nguyên thuỷ chỉ nhìn nhận Thích Ca Mâu Ni là tổ tôn để thờ cúng; nhưng Phật giáo hiện đại đã xuất hiện khá nhiều vị Phật cũng như các Đại Bồ Tát; hơn nữa đó là tín ngưỡng đa Phật. Xuất hiện tín ngưỡng đối với rất nhiều Phật Như Lai; trở thành một chủng Phật giáo đa Phật. Ví dụ: Phật A Di Đà, Phật Dược Sư, Đại Nhật Như Lai, v.v.; cũng xuất hiện nhiều Đại Bồ Tát. Như vậy, toàn thể Phật giáo đã hoàn toàn khác xa với nguyên sơ do Thích Ca Mâu Ni sáng lập thuở xưa.

Tại thời kỳ ấy còn phát sinh một quá trình cải tổ nữa, từ Bồ Tát Long Thọ truyền xuất ra một chủng phương pháp mật tu; từ Ấn Độ đi qua Afghanistan, sau đó tiến vào vùng Tân Cương nước ta mà truyền vào đất người Hán; đúng vào đại nhà Đường, nên gọi đó là ‘Đường Mật’. Bởi vì Trung Quốc chúng ta chịu ảnh hưởng rất mạnh của Nho gia, quan niệm đạo đức khác với các dân tộc nói chung. Trong pháp môn tu luyện Mật tông này có điều của nam nữ song tu, xã hội thời ấy không thể tiếp thụ; do vậy vào thời kỳ diệt Phật trong những năm Hội Xương đại nhà Đường thì nó đã bị trừ dứt hẳn; Đường Mật đã bị tiêu mất ở nơi người Hán chúng ta. Nhật Bản hiện nay có gọi là ‘Đông Mật’, <đó> chính là học từ Trung Quốc chúng ta vào thời ấy; nhưng họ không hề qua quán đỉnh. Theo Mật tông giảng, không qua quán đỉnh mà học những điều của Mật tông, thì thuộc về trộm Pháp, không được thừa nhận là thân thụ. Một nhánh khác từ Ấn Độ, Nepal truyền nhập vào Tây Tạng, gọi là ‘Tạng Mật’, từ đó lưu truyền đến nay. Trên cơ bản Phật giáo có những bocdau.comệc như thế; một cách rất đơn giản và khái quát, tôi đã nói một lượt về quá trình diễn biến phát triển của nó. Toàn thể Phật giáo trong quá trình phát triển, còn xuất hiện giống như Thiền tông do Đạt Ma sáng lập, còn có Tịnh Độ tông, Hoa Nghiêm tông, v.v.; tất cả đều chiểu theo điều Thích Ca Mâu Ni từng giảng rồi tham ngộ ra; chúng đều thuộc về Phật giáo đã qua cải tổ. Trong Phật giáo có hơn mười pháp môn như vậy; chúng đều đi theo hình thức tôn giáo, do đó đều thuộc về Phật giáo.

Các tôn giáo sinh ra trong thế kỷ này; không chỉ thế kỷ này, mấy thế kỷ trước ở các vùng khác nhau trên thế giới cũng có nhiều tôn giáo mới xuất sinh; phần đông chúng đều là giả. Các Đại Giác Giả độ nhân, đều có thiên quốc của bản thân mình; Thích Ca Mâu Ni, A Di Đà Phật, Đại Nhật Như Lai, v.v., các Phật Như Lai ấy độ nhân, đều có thế giới do bản thân mình chủ trì. Tại hệ Ngân Hà này của chúng ta, có trên một trăm thế giới như thế; Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi cũng có thế giới Pháp Luân.

Những pháp môn giả kia độ nhân thì độ đi đâu? Họ không độ nhân được; điều họ giảng ra không phải là Pháp. Tất nhiên có một số người đã sáng lập tôn giáo, mục đích ban đầu họ không muốn sẽ làm ma phá hoại chính giáo. Họ khai công khai ngộ tại các tầng khác nhau, họ thấy được một chút lý; nhưng so với các Giác Giả độ nhân thì họ khác xa: họ rất thấp. Họ phát hiện một số lý, phát hiện một số điều ở nơi người thường là sai; họ cũng bảo người ta làm điều tốt như thế nào; ban đầu họ cũng không phản đối các tôn giáo khác. Cuối cùng người ta tín phụng họ, cho rằng họ giảng có đạo lý; sau đó ngày càng tin tưởng họ; kết quả một số người sùng bái họ, không sùng bái tôn giáo. Tâm danh lợi của họ xuất hiện, bảo đại chúng phong làm nào đó; từ đó trở đi họ lập ra một tôn giáo mới. Tôi nói với mọi người rằng chúng đều thuộc về tà giáo; dẫu chúng chẳng hại người, chúng vẫn là tà giáo. Bởi vì chúng can nhiễu đến con người tin vào chính giáo; chính giáo là độ nhân, còn chúng thì không thể. Dần dần phát triển, họ quay ra làm điều xấu. Gần đây có nhiều loại này đã lưu truyền vào Trung Quốc chúng ta; ví dụ cái gọi là ‘pháp môn Quán Âm’ chính là một trong số ấy. Vậy nên mọi người phải hết sức chú ý; nghe nói rằng một nước ở đông Á có trên 2 nghìn loại ; tại Đông Nam Á và các nước Tây phương khác, điều gì cũng có tin; có một quốc gia công nhiên có Vu giáo. Những thứ ấy đều là ma xuất hiện tại thời kỳ mạt Pháp. Thời kỳ mạt Pháp là không phải chỉ nói đến Phật giáo; mà còn nói về rất nhiều không gian từ một tầng rất cao trở xuống đều đã bại hoại rồi. Mạt Pháp không chỉ nói đến mạt Pháp của Phật giáo, mà còn là xã hội nhân loại không duy trì tâm Pháp <để> ước thúc đạo đức nữa.

Tu luyện phải chuyên nhất

Chúng tôi giảng rằng tu luyện phải chuyên nhất; bất kể chư vị tu như thế nào, thì cũng không thể trộn lẫn với những thứ khác mà loạn tu. Có những cư sỹ, họ vừa tu những điều trong Phật giáo, vừa tu những điều của Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi. Tôi nói cho chư vị biết, rốt cuộc chư vị chẳng được gì, chẳng ai cấp gì cho chư vị. Bởi vì chúng tôi đều là Phật gia, nên ở đây có vấn đề tâm tính, đồng thời cũng có vấn đề chuyên nhất. Chư vị chỉ có một thân thể; thân thể chư vị sẽ sinh ra công theo môn nào đây? Làm thế nào để diễn hoá cho chư vị? chư vị muốn đến đâu? Chư vị tu theo pháp môn nào thì chư vị sẽ đến đó. Chư vị tu theo Tịnh Độ thì chư vị sẽ đến thế giới Cực Lạc của Phật A Di Đà; còn nếu chư vị tu theo Dược Sư Phật thì chư vị sẽ đến thế giới Lưu Ly; trong tôn giáo giảng như thế; gọi là ‘bất nhị pháp môn’.

Luyện công mà chúng tôi giảng ở đây, chính là một quá trình diễn hoá công hoàn chỉnh; hoàn toàn tuân theo pháp môn tu luyện của bản thân mình. Hỏi chư vị sẽ đi đến đâu? Chư vị đặt chân trên hai chiếc thuyền, thì sẽ chẳng được gì. Không chỉ giữa luyện công và tu Phật tại chùa không thể trộn lẫn; giữa các phương pháp tu luyện, giữa khí công với khí công, giữa tôn giáo với tôn giáo cũng không thể trộn lẫn. Ngay cả cùng một tôn giáo, giữa các pháp môn của nó cũng không thể đồng thời tu lẫn, chỉ có thể chọn lấy một mà tu thôi. Chư vị tu Tịnh Độ, thì là Tịnh Độ; chư vị tu Mật tông, thì là Mật tông; chư vị tu Thiền tông, thì là Thiền tông. Nếu chư vị đặt chân lên hai thuyền, vừa tu cái này, vừa tu cái kia, thì sẽ chẳng được gì. Vậy cũng nói, trong Phật giáo giảng ‘bất nhị pháp môn’, cũng không cho phép chư vị tu lẫn. Họ cũng luyện công, họ cũng tu luyện; quá trình sinh thành của công nơi họ đều chiểu theo quá trình tu luyện và diễn hoá trong pháp môn của bản thân họ mà . Tại các không gian khác cũng có một quá trình diễn hoá cái công <ấy>, cũng là quá trình hết sức phức tạp hết sức huyền diệu; không thể tuỳ tiện trộn lẫn những thứ khác vào mà tu được.

Một số cư sỹ, nghe thấy đây là công pháp Phật gia, liền lôi kéo học bocdau.comên của chúng tôi lên chùa quy y. Tôi nói với chư vị rằng, các học bocdau.comên chúng ta đang ngồi đây, chớ có ai làm điều đó. Chư vị phá hoại Đại Pháp của chúng tôi, cũng phá hoại giới luật của Phật giáo; đồng thời chư vị can nhiễu đến học bocdau.comên, khiến người ta không đắc được gì hết; điều ấy không thể được. Tu luyện là vấn đề nghiêm túc, nhất định phải chuyên nhất. Bộ phận mà chúng tôi truyền nơi người thường, tuy rằng không phải tôn giáo, nhưng mục tiêu tu luyện là nhất trí ; đều là một mục đích đạt đến khai công khai ngộ, công thành bocdau.comên mãn.

Thích Ca Mâu Ni giảng rằng, đến thời mạt Pháp, tăng nhân trong chùa tự độ đã rất khó, huống nữa là cư sỹ, càng không có ai quản. Dẫu rằng chư vị đã bái sư, nhưng người được gọi là ‘sư’ ấy cũng là một người tu luyện; người ấy mà không thực tu thì vô dụng; ai mà không tu cái tâm này thì đều không thể lên được. Quy y là hình thức nơi người thường; chư vị quy y xong thì phải chăng đã thành người của Phật gia? Phật sẽ quản chư vị? Không có chuyện ấy. Hàng ngày chư vị dập đầu lạy đến vỡ cả đầu, đốt hương hết nén này nén khác, cũng vô dụng; chư vị phải chân chính thực tu cái tâm này thì mới được. Đến thời mạt Pháp, vũ trụ đã phát sinh biến đổi to lớn, thậm chí ngay cả những nơi tín ngưỡng tôn giáo cũng không còn tốt nữa; những người có công năng (kể cả hoà thượng) đã phát hiện ra tình huống này. Hiện nay toàn thế giới chỉ mình cá nhân tôi đang công khai truyền chính Pháp; tôi làm điều mà người ta trước đây chưa làm; ngoài ra vào thời mạt Pháp đã mở cửa lớn này. Thực ra <điều này> nghìn năm chẳng gặp, vạn năm chẳng gặp; nhưng có thể độ được không cũng chính là có thể tu được không thì còn tuỳ vào bản thân ; điều tôi giảng là lý của cả vũ trụ to lớn này.

Tôi cũng không bảo là chư vị phải học Pháp Luân Đại Pháp của tôi; điều tôi giảng là một lý: chư vị muốn tu luyện chư vị nhất định phải chuyên nhất; nếu không chư vị hoàn toàn không thể tu luyện được. Tất nhiên nếu chư vị không muốn tu luyện, chúng tôi cũng không quản chư vị; Pháp là để giảng cho người tu luyện chân chính nghe; do vậy nhất định phải chuyên nhất; ngay cả ý niệm của công pháp khác cũng không được xen lẫn vào. Ở đây tôi không giảng hoạt động ý niệm; Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi không có bất cứ ý niệm hoạt động nào hết; do vậy mọi người cũng đừng xen thêm ý niệm nào vào trong đây. Nhất định phải chú ý điểm này: trên cơ bản không có hoạt động ý niệm; Phật gia giảng ‘không’, Đạo gia giảng ‘vô’.

Tôi có một lần lấy tư tưởng của mình liên với bốn, năm Đại Giác Giả và Đại Đạo ở tầng cực cao. Nói cao <đến đâu>, từ người thường mà xét thì quả thật là cao <đến mức> người ta có nghe cũng sửng sốt . Họ muốn biết trong tâm tôi có nghĩ gì. Tôi tu luyện đã nhiều năm như vậy, người khác muốn biết tư tưởng của tôi thì hoàn toàn không thể được, công năng người khác hoàn toàn không thể đánh vào được. Không ai biết được tôi, họ cũng không biết được tôi nghĩ gì; họ muốn liễu giải hoạt động tư tưởng của tôi, do vậy họ đã được tôi đồng ý, nên có một giai đoạn tư tưởng của tôi và họ liên với nhau. Sau khi liên , tôi có chút đỉnh chịu không nổi; bất kể tầng của tôi cao bao nhiêu, cũng như tầng của tôi thấp bao nhiêu, bởi vì tôi ở nơi người thường, tôi vẫn còn làm một bocdau.comệc hữu bocdau.com: tâm đang độ nhân, để tâm vào bocdau.comệc độ nhân. Nhưng cái tâm của họ tĩnh đến trình độ nào? Tĩnh đến một trình độ đáng sợ. Nếu có một cá nhân tĩnh đến trình độ ấy thì còn được; bốn, năm vị ngồi nơi kia, đều tĩnh đến trình độ ấy, giống như một đầm nước chết không có gì trong đó hết; tôi muốn cảm thụ họ mà không thể cảm thụ được. Mấy hôm ấy trong tâm tôi rất khó chịu, chính là cảm thấy một dư vị nào đó. Người thông thường chúng ta không tưởng tượng được, không cảm giác được; hoàn toàn là vô bocdau.com, là không.

Tu luyện trên cao tầng hoàn toàn không có hoạt động ý niệm; bởi vì chư vị ở nơi người thường gây cơ sở trên tầng này, bộ cơ sở ấy đã được lập xong. Đến tu luyện tại cao tầng, đặc biệt là công pháp của chúng tôi là tự động, hoàn toàn là tu luyện tự động. Chư vị chỉ cần đề cao tâm tính của mình, công của chư vị sẽ tăng trưởng; thậm chí chư vị không cần phải làm bất cứ thủ pháp nào hết. Động tác của chúng tôi là <để> gia cường những cơ chế tự động; vì sao trong thiền định họ cứ thiền bất động? Hoàn toàn chính là vô bocdau.com. Chư vị thấy Đạo gia giảng thủ pháp này, thủ pháp kia, hoạt động ý niệm này nọ, ý niệm dẫn đạo. Tôi nói với chư vị rằng Đạo gia sau khi vượt khỏi tầng về khí một chút, sẽ không còn gì hết; hoàn toàn không giảng ý niệm này, ý niệm kia. Vậy nên có một số người từng luyện những khí công khác, họ vẫn mãi không vứt bỏ được những thứ nào là hô hấp, nào là ý niệm, v.v. Tôi dạy họ những điều đại học, họ vẫn cứ hỏi tôi những bocdau.comệc của học sinh tiểu học: dẫn đạo ra sao, hoạt động ý niệm thế nào; họ đã quen như thế rồi; họ nhìn nhận rằng khí công chính là như vậy, kỳ thực không phải vậy.

Công năng và công lực

Chúng ta có nhiều người nhận thức chưa rõ về các danh từ trong khí công; cũng có người cứ lẫn lộn không rõ mãi. Họ nói ‘công năng’ thành ‘công lực’, ‘công lực’ lại nói thành ‘công năng’. Chúng ta dựa vào tâm tính của chính mình mà tu ra loại công ấy, đồng hoá với đặc tính của vũ trụ, đức của bản thân diễn hoá trở thành công. Đó chính là quyết định tầng cao thấp của cá nhân, công lực lớn nhỏ, vấn đề quả vị cao thấp của họ; công ấy chính là then chốt bậc nhất. Trong quá trình tu luyện, người ta sẽ xuất hiện một loại trạng thái nào? Có thể xuất hiện một số ‘công năng đặc dị’, mà chúng tôi gọi tắt là ‘công năng’. Còn cái công đề cao tầng mà chúng tôi vừa nói đến, nó được gọi là ‘công lực’. Tầng càng cao thì công lực càng lớn, công năng càng mạnh.

Công năng chỉ là sản phẩm phụ trong quá trình tu luyện, không đại biểu cho tầng, không phải đại biểu tầng cao hay thấp của cá nhân, công lực lớn hay nhỏ; có người có thể xuất hiện nhiều , có người xuất hiện ít. Ngoài ra công năng cũng không phải là thứ để truy cầu như là điều chủ yếu để tu mà có thể đạt được. khi người định rõ là họ tu luyện một cách chân chính, họ mới có thể xuất công năng; không thể coi là mục đích chủ yếu để mà tu. Chư vị muốn luyện thứ ấy để làm gì? Mong sử dụng nơi người thường phải không? Tuyệt đối không thể cho phép chư vị tuỳ tiện dùng chúng ở nơi người thường; do đó càng cầu càng không có. Bởi vì chư vị cầu, bản thân cầu chính là tâm chấp trước; tu luyện cần từ bỏ chính là tâm chấp trước.

Có rất nhiều người tu luyện đã đến cảnh giới rất cao thâm, họ chưa có công năng. Sư phụ giúp họ khoá lại hết, e rằng họ giữ mình không vững mà phạm điều xấu; do đó ngay từ đầu trở đi đã không cho phép họ thi triển thần thông của mình; người như vậy tương đối nhiều. Công năng chịu sự chi phối của ý thức con người. Trong khi người ta ngủ, có thể kiềm chế không vững bản thân, rất có thể nằm mộng mà đến sáng hôm sau trời đất đảo lộn cả; điều này không được phép. Bởi vì tu luyện nơi người thường, nên hễ mà có công năng to lớn thì thường không được phép dùng; hầu hết đều bị khoá lại; nhưng cũng không tuyệt đối. Có rất nhiều người tu luyện rất tốt mà không bị khoá; có thể giữ mình rất tốt, được phép có một bộ phận công năng. Với những người này, chư vị bảo họ lấy công năng ra hiển thị một cách tuỳ ý, họ tuyệt đối không làm thế; họ có thể giữ mình vững vàng.

Phản tu và tá công

Có người chưa từng luyện công, hoặc chỉ mới học được một vài điều trên lớp học khí công, nhưng chúng đều thuộc về chữa bệnh khoẻ người, chứ không phải là tu luyện nào hết. Tức là, những người này, họ chưa được chân truyền; nhưng đột nhiên trong một đêm mà họ có được công. Chúng tôi giảng một chút về loại công ấy đã đến như thế nào; có một vài hình thức.

Có một loại thuộc về phản tu. ‘Phản tu’ là gì? Chúng ta có những người cao tuổi muốn tu luyện; tu luyện từ đầu <đối với họ> là đã muộn. Vào lúc phong trào khí công đang lên cao họ cũng muốn tu luyện; họ biết rằng khí công có thể làm điều tốt cho người khác, đồng thời có thể đề cao bản thân; họ có một nguyện vọng như vậy, mong muốn đề cao , mong muốn tu luyện. Nhưng những năm trước trong cao trào khí công, các khí công sư đều phổ cập khí công, nhưng không hề có ai thật sự truyền những điều ở cao tầng. Cho đến tận hôm nay, thật sự truyền công tại cao tầng một cách công khai, thì chỉ có một mình cá nhân tôi làm, không có người thứ hai. Phàm là phản tu, đều 50 tuổi trở lên, là người tuổi đã cao niên, căn cơ tốt phi thường, trên thân mang những thứ rất tốt, hầu như người ta đều muốn đồ đệ, làm đối tượng truyền thừa. Tuy nhiên những người này tuổi tác đã cao, lại mong muốn tu ; nói chuyện sao dễ vậy! Hỏi tìm sư phụ nơi đâu? Nhưng khi họ muốn tu luyện, cái tâm ấy hễ nghĩ như thế, chính như vàng kim loé sáng, chấn động thế giới mười phương. Người ta nói <đó là> Phật tính; chính là nói đến Phật tính đã xuất lai.

Xem thêm: Bài Tập Xác Suất Thống Kê Chương 3 Có Lời Giải Bài Tập Xác Suất

Từ cao tầng mà xét, sinh mệnh con người chẳng phải vì để làm người. Là vì sinh mệnh con người sản sinh nơi không gian vũ trụ, đồng hoá với đặc tính Chân Thiện Nhẫn của vũ trụ, là tính bản thiện, là lương thiện. Nhưng vì sau khi những thể sinh mệnh nhiều lên, nó cũng sản sinh ra một chủng quan hệ xã hội; do đó trong số ấy có những người biến đổi thành tự tư hoặc không còn tốt, nên không thể ở trên tầng rất cao kia được nữa, nên phải rớt xuống, rớt xuống một tầng. Tại tầng ấy họ lại trở nên không tốt nữa, lại rớt xuống tiếp, rớt xuống; cuối cùng rớt xuống đến tầng người thường này. Đã rớt xuống đến tầng này, thì con người phải bị tiêu huỷ triệt để; tuy nhiên những Đại Giác Giả xuất từ tâm từ bi, quyết định ở hoàn cảnh tối khổ ấy cấp cho con người một lần cơ hội nữa: sáng tạo ra không gian này.

Người ở các không gian khác đều không tồn tại cái thân thể này; họ có thể phiêu <đãng bay> lên; họ cũng có thể biến lớn, thu nhỏ. Nhưng ở không gian này cho con người phải có cái thân thể như thế này; cái nhục thân này của chúng ta. Sau khi có cái thân thể này, thì lạnh chịu không được, nóng chịu không được, mệt chịu không được, đói chịu không được, thế nào cũng là khổ. Có bệnh chư vị thấy khó chịu; sinh lão bệnh tử ấy, chính là để chư vị trong khổ mà hoàn nghiệp; xét xem chư vị có thể quay trở về hay không, cấp cho chư vị một cơ hội nữa; do đó con người rớt vào mê này. Sau khi rớt xuống đến đây, sáng tạo cho chư vị cặp mắt này, không cho phép chư vị nhìn được không gian khác, không thấy được chân tướng của vật chất. Chư vị nếu có thể trở về, thì khổ nhất cũng là quý nhất; ở trong mê vãng hồi tu dựa vào ngộ tính khổ rất nhiều, thì quay về nhanh. Nếu chư vị còn tệ hơn nữa, thì sinh mệnh sẽ bị tiêu huỷ; do vậy họ {Giác Giả} thấy rằng, sinh mệnh của con người, mục đích không phải để làm người; bảo chư vị phản bổn quy chân, quay trở về. Người thường chẳng ngộ ra điểm này; người thường ở nơi xã hội người thường, họ là người thường; muốn phát triển như thế nào, tốt ra sao. Họ càng tốt, thì càng tự tư, càng muốn chiếm hữu nhiều, họ càng rời xa đặc tính vũ trụ, họ tiến đến diệt vong.

Trên cao tầng thì thấy như thế; chư vị cho rằng đang tiến lên, nhưng trên thực tế là thoái lùi. Nhân loại cho rằng khoa học đang phát triển tiến bộ, thực ra cũng chỉ bất quá là đi theo quy luật vũ trụ. Trương Quả Lão trong bát tiên cưỡi lừa ngược; rất ít người biết được tại sao ông lại cưỡi lừa ngược. Ông phát hiện rằng đi về trước lại chính là thụt lùi, nên ông quay trở lại cưỡi như thế. Vậy nên một khi người ta nghĩ đến tu luyện, các Giác Giả thấy rằng tâm ấy cực kỳ trân quý, nên có thể giúp đỡ một cách vô điều kiện. Cũng như học bocdau.comên chúng ta ngồi đây hôm nay, nếu chư vị tu luyện thì tôi có thể giúp chư vị vô điều kiện. Nhưng nếu làm một người thường, chư vị muốn coi bệnh, cầu mong điều này, cầu mong điều khác, thì không được, không thể giúp chư vị được. Vì sao? Vì chư vị muốn làm người thường; người thường nên phải sinh lão bệnh tử, nên phải như thế; hết thảy đều có quan hệ nhân duyên, không thể làm rối loạn. Trong sinh mệnh <đường đời> một cá nhân của chư vị đáng lẽ không có tu luyện; hiện nay chư vị muốn tu luyện; thì cần phải an bài lại đường <đời> từ nay trở đi cho chư vị; và cũng có thể điều chỉnh thân thể cho chư vị.

Vì vậy con người muốn tu luyện, ngay khi nguyện vọng ấy xuất ra, các Giác Giả nhìn thấy rồi, thật là quá trân quý. Nhưng giúp thế nào đây? Trên thế gian có sư phụ nào dạy? Hơn nữa đây là người đã trên 50 tuổi; các Đại Giác Giả không thể dạy được; bởi vì nếu họ hiển hiện ra để dạy chư vị, giảng Pháp và dạy công cho chư vị, thì đó là tiết lộ thiên cơ; họ cũng phải hạ xuống; con người tự bản thân làm điều xấu mà rớt vào cõi mê này, nên phải ngộ trong mê mà tu; do đó Giác Giả không thể dạy. Nếu nhìn thấy một vị Phật sống rõ ràng giảng Pháp cho chư vị, lại còn dạy công cho chư vị, những kẻ thập ác bất xá cũng đều đến học, ai ai cũng tin theo; vậy còn gì để ngộ; sẽ không tồn tại vấn đề về ngộ. Bởi vì con người tự mình rớt đến cõi mê này, lẽ ra đã bị huỷ diệt; cấp cho chư vị một cơ hội ở trong mê ấy mà có thể quay về. có thể quay về, thì quay về; không quay về được, thì tiếp tục luân hồi và huỷ diệt.

Con đường là tự mình đi; chư vị muốn tu luyện thì làm thế nào đây? Họ nghĩ đến cách này; bởi vì lúc ấy khí công lên thành cao trào, cũng là một loại biến hoá của thiên tượng. Vì vậy để phối hợp với loại thiên tượng ấy, người ta {các Giác Giả} theo vị trí tâm tính của họ {người tu luyện} mà cấp thêm công cho họ, cấp thêm lên thân họ một loại ống mềm; giống như vòi nước: mở ra là nó {công} sẽ đến. Họ muốn phát công thì công đến; họ không phát công, bản thân họ chưa có công; chính là trạng thái như thế, nó được gọi là ‘phản tu’: từ cao xuống thấp mà tu bocdau.comên mãn.

Tu luyện bình thường của chúng ta, là tu từ thấp lên cao, mãi cho đến khai công tu bocdau.comên mãn. được gọi là ‘phản tu’ này, tuổi đã cao mà tu từ thấp lên cao sẽ không kịp, nên họ tu từ cao về thấp sẽ nhanh hơn; hiện tượng ấy cũng là thời đó tạo thành. Tâm tính của những người này cần phải rất cao; tại nơi vị trí tâm tính của họ mà họ được cấp thêm năng lượng lớn như vậy. Mục đích để làm gì? Một là để phối hợp với thiên tượng lúc bấy giờ; người ấy làm điều tốt đồng thời họ có thể chịu khổ. Vì đối mặt với người thường, các thứ tâm của người thường đều can nhiễu đến chư vị. Có người chư vị chữa lành bệnh cho họ rồi, họ vẫn không hiểu được chư vị; khi chữa bệnh cho họ chư vị đã trục khỏi thân họ biết bao thứ xấu, trị giúp họ đến một mức độ nào đó, nhưng lúc ấy chưa có thể hiện biến đổi rõ ràng . Nhưng trong tâm họ không vừa ý, không cảm tạ chư vị; có khi còn nguyền rủa rằng chư vị lừa họ! Chính là đối mặt với những vấn đề ấy, để tâm của chư vị được ‘ma luyện’ trong hoàn cảnh ấy. cấp công cho họ mục đích là để họ tu luyện, đề cao lên trên. Khi làm điều tốt lại đồng thời khai phát công năng bản thân, tăng công của chính mình; nhưng một số người không hiểu đạo lý này. Chẳng phải tôi đã giảng rồi sao? Không thể giảng Pháp cho họ; ngộ được thì ngộ được; đây là vấn đề về ngộ; ngộ không được thì chẳng còn cách nào nữa.

Có vài người khi nhận công, một đêm đang ngủ đột nhiên nóng không chịu được, không thể đắp chăn; sáng sau dậy sờ vào đâu thì đó có điện. Họ biết là công đã đến; thân thể của ai có chỗ đau, thì chỉ cần làm qua một cái là khỏi không có sai chạy, quả là tốt. Từ đó trở đi họ biết là có công; làm khí công sư, treo biển hiệu; họ tự phong cho mình là ‘khí công sư’ mà hành nghề. Ban đầu, bởi vì cá nhân này là còn rất tốt, họ trị bệnh giúp người ta xong, người ta đưa tiền cho họ, đưa tặng thứ này thứ khác cho họ, họ có thể không nhận, cự tuyệt hết. Tuy nhiên chẳng trụ vững nổi trong thùng thuốc nhuộm lớn người thường mà không bị ô nhiễm; bởi vì những người thuộc loại phản tu này chưa hề trải qua thật sự tu luyện tâm tính; giữ vững tâm tính của bản thân rất là khó. Dần dần tặng những đồ kỷ niệm nhỏ thì họ nhận; rồi dần dần tặng phẩm lớn cũng nhận; cuối cùng đưa ít quá thì không ưng ý. Rốt cuộc họ nói: ‘Đưa tôi nhiều thứ thế làm gì, đưa tiền là được rồi!’ Đưa ít tiền quá là không được. Người này cũng chẳng phục những khí công sư chân truyền, và tai họ rót đầy những lời khen tụng của người ta về những bản sự của họ. Nếu ai nói họ không tốt, họ sẽ không vừa ý; tâm danh lợi đã xuất hiện hoàn toàn; họ tưởng rằng mình cao minh hơn những người khác, mình thật xuất sắc. Họ tưởng rằng cái công cấp cho họ, là để họ làm khí công sư, <để họ> phát tài; kỳ thực là để họ tu luyện. Hễ tâm danh lợi dấy lên, thì trên thực tế tâm tính của họ đã rớt xuống rồi.

Tôi đã giảng rằng, tâm tính cao đến đâu, công cao đến đó. Đã rớt xuống thì cái công ấy không thể cấp cho họ lớn như trước nữa, cần tuỳ theo tâm tính mà cấp; tâm tính cao đến đâu, công cao đến đó. Tâm danh lợi càng nặng, ở chốn người thường rớt xuống càng trầm trọng, công của họ cũng theo đó rớt xuống. Cuối cùng đến khi họ hoàn toàn rớt xuống, công không được cấp nữa, không có công nào hết. Những năm trước xuất hiện không ít những người như thế; phần nhiều là những phụ nữ trên 50 tuổi. Chư vị thấy các cụ bà tập công, cũng chưa hề được chân truyền, có lẽ đã đến lớp khí công học một số động tác chữa bệnh khoẻ người, nhưng đột nhiên một hôm có công đến. Khi tâm tính hỏng, tâm danh lợi khởi lên liền bị rớt xuống, kết quả hiện nay chẳng là gì cả, đã mất hết công. Hiện nay loại phản tu này bị rớt xuống hết sức nhiều, phần còn lại chỉ lèo tèo thưa thớt. Tại sao? Vì họ không biết rằng đó là để họ tu luyện; họ tưởng rằng đó là để họ phát tài, nổi danh nơi người thường, và làm khí công sư; thực ra đó là để họ tu luyện.

‘Tá công’ là gì? Nó không có hạn chế về tuổi; nhưng có một yêu cầu, cần phải là người có tâm tính đặc biệt tốt. Người ấy hiểu rằng khí công có thể tu luyện, người ấy cũng muốn tu luyện. Tâm ấy muốn tu luyện, nhưng hỏi tìm sư phụ ở đâu? Những năm trước đây quả là có những khí công sư chân chính đã xuất hiện truyền công, nhưng những điều họ truyền đều là chữa bệnh khoẻ người; không có ai truyền dạy lên cao tầng, người ta cũng không có dạy.

Giảng đến tá công, tôi còn giảng một vấn đề này: con người ngoài chủ nguyên thần (chủ ý thức) ra còn có phó nguyên thần (phó ý thức). Có người có một, hai, ba, bốn, có khi đến năm phó nguyên thần. Phó nguyên thần không nhất định có cùng giới tính với người ấy; có là nam, có là nữ, không như nhau. Thực ra chủ nguyên thần cũng không nhất định có cùng với nhục thân; bởi vì chúng tôi đã phát hiện rằng bây giờ nữ nguyên thần của nam có rất nhiều, nam nguyên thần của nữ cũng có rất nhiều; hoàn toàn phù hợp với điều mà hiện nay Đạo gia gọi là thiên tượng âm dương đảo chiều và âm thịnh dương suy.

Thông thường phó nguyên thần của con người đến từ tầng cao hơn so với chủ nguyên thần; đặc biệt một số người, phó nguyên thần của họ đến từ tầng hết sức cao. Phó nguyên thần không phải là phụ thể; nó và chư vị cùng sinh ra từ một thai mẹ, mang cùng một tên với chư vị; cũng là một bộ phận của thân thể chư vị. Lúc bình thường người ta nghĩ về điều gì, làm bocdau.comệc gì, là do chủ nguyên thần quyết định. Phó nguyên thần chủ yếu gắng sức khống chế chủ nguyên thần của con người để nó không phạm điều xấu; tuy nhiên lúc mà chủ nguyên thần quá ư chấp trước thì phó nguyên thần cũng không giúp gì được. Phó nguyên thần không tiếp thu chỗ mê của xã hội người thường, còn chủ nguyên thần thì dễ bị tiếp thu chỗ mê của xã hội người thường.

Một số phó nguyên thần đến từ tầng rất cao, có thể chỉ còn một chút nữa là đắc chính quả. Phó nguyên thần muốn tu luyện, nhưng chủ nguyên thần lại không muốn tu luyện thì cũng chịu. Một hôm trong cao trào khí công, chủ nguyên thần cũng muốn học công, tu luyện lên cao tầng; tất nhiên suy nghĩ ấy rất chất phác, không có mong nghĩ gì đến truy cầu danh lợi. Phó nguyên thần rất lấy làm ưng ý: ‘Ta muốn tu luyện, nhưng ta không quyết định; ngươi muốn tu luyện, quả là hợp ý ta’. Nhưng hỏi tìm sư phụ nơi đâu? Phó nguyên thần rất có bản sự, nó rời khỏi thân thể đi tìm Đại Giác Giả mà nó đã biết trong đời trước. Bởi vì có một số phó nguyên thần <ở> tầng rất cao, nên có thể rời thân thể; sau khi đến nơi liền nói muốn tu luyện, muốn mượn công. Người ta thấy cá nhân này rất tốt, tu luyện thì tất nhiên giúp thôi; vậy là phó nguyên thần đã mượn được công. Thông thường công ấy có năng lượng tản xạ; nó thông qua đường ống mà truyền dẫn đến; cũng có mượn được đã thành hình; đã thành hình thông thường kèm công năng tồn tại.

Như vậy, họ đồng thời có kèm theo công năng; cá nhân này cũng giống như tôi vừa giảng: đêm đang ngủ nóng không chịu được, sáng hôm sau ngủ dậy thì thấy có được công. Chạm vào đâu ở đó có điện; có thể trị bệnh cho người ta; họ biết rằng họ có được công. đến từ đâu? Họ không biết rõ. Họ chỉ biết đại khái là nó đến từ không gian vũ trụ; nhưng cụ thể nó đến như thế nào, thì họ không biết; phó nguyên thần không có bảo cho họ , là vì tu luyện là phó nguyên thần; họ chỉ biết rằng có công truyền đến.

Thông thường người tá công không chịu hạn chế tuổi tác; người ít tuổi có khá nhiều; do vậy mấy năm trước có xuất hiện một số người 20 tuổi, 30 tuổi, 40 tuổi; nhiều tuổi hơn cũng có. Thanh niên thường khó tự chủ bản thân; bình thường chư vị thấy họ rất tốt; khi chưa có bản sự gì nơi xã hội người thường, thì tâm danh lợi của họ rất nhẹ. Rồi một khi nổi danh, thông thường họ rất dễ bị tâm danh lợi can nhiễu; họ cảm thấy năm tháng đời này còn là một chặng đường rất dài, còn cần chạy vạy này khác, phấn đấu một phen để đạt được một mục tiêu nào đó nơi người thường. Do vậy hễ khi công năng xuất hiện, có được bản sự rồi, thông thường họ lấy làm phương tiện để truy cầu mục tiêu cá nhân nơi xã hội người thường. Điều ấy không được, cũng không được phép sử dụng như thế; càng dùng nhiều thì công ấy càng ít; cuối cùng thì chẳng còn chút gì. Những người bị rớt như vậy rất nhiều; tôi thấy rằng hiện nay không còn một ai.

Hai tình huống mà tôi vừa giảng đến đều là những người có tâm tính tương đối tốt mà được công; công ấy không phải do bản thân mình luyện mà thành; nó là từ các Giác Giả; do vậy bản thân công ấy là tốt.

Phụ thể

Có nhiều người chúng ta <đã nghe> về những chuyện trong giới tu luyện về phụ thể những thứ liên quan đến động vật, cáo chồn quỷ rắn v.v. Đó thực ra là gì? Có người giảng rằng luyện công khai phát công năng đặc dị; thực ra không phải là khai phát công năng đặc dị; công năng đặc dị ấy chính là bản năng của con người. Chẳng qua vì thuận theo sự phát triển tiến bộ của xã hội nhân loại, con người ngày càng theo những thứ hữu hình ở trong không gian vật chất trước mắt chúng ta, ngày càng phụ thuộc vào những công cụ hiện đại hoá của mình, nên bản năng của con người chúng ta ngày càng thoái hoá; cuối cùng những chủng bản năng ấy bị làm cho tiêu mất hoàn toàn.

Muốn có công năng, thì phải trải qua tu luyện, phản bổn quy chân, nó mới tu xuất lai được. Nhưng động vật không có tư tưởng phức tạp như thế; do đó nó câu thông với đặc tính của vũ trụ, nó có bản năng tiên thiên. Có người giảng rằng động vật biết tu luyện, rằng cáo biết luyện đan, rằng con rắn này biết tu luyện v.v. Không phải chúng biết tu luyện; ban đầu chúng cũng chẳng hề biết <đến tu> luyện là gì hết; chính là vì chúng có cái chủng bản năng tiên thiên ấy. Vì vậy dưới một điều kiện đặc định, dưới một hoàn cảnh đặc định, sau thời gian lâu có thể phát huy tác dụng; chúng có thể đắc công, có thể xuất hiện công năng.

Như vậy, chúng có bản sự; trong quá khứ chúng ta giảng là ‘đắc linh khí’, ‘có bản sự’. Từ người thường mà xét, thì động vật kia thật lợi hại, có thể chi phối con người dễ dàng. Thật ra tôi nói rằng không lợi hại; trước mặt người tu luyện chân chính thì nó không là gì hết; chư vị đừng coi nó tu cả 800 năm, cả 1000 năm, chẳng cần đến một ngón tay nhỏ cũng đủ vê nát nó. Chúng tôi giảng động vật có bản năng tiên thiên như vậy, nó có thể có bản sự. Nhưng trong vũ trụ này của chúng ta còn có một lý: chính là không cho phép động vật tu thành. Vì vậy mọi người xem những sách cổ thấy bocdau.comết rằng mấy trăm năm cần giết chúng một lần, có đại kiếp tiểu kiếp. Đến một thời gian nhất định nếu động vật tăng công, thì phải tiêu diệt chúng, sét sẽ đánh chúng, v.v. không cho phép chúng tu luyện. Bởi vì chúng không được trang bị bản tính con người, chúng không thể tu luyện như con người, không có đặc điểm con người; nếu tu thành thì đảm bảo chúng sẽ thành ma; nên không cho phép chúng tu thành; do đó trời giết chúng; chúng cũng biết điểm này. Tuy nhiên như tôi đã giảng, xã hội nhân loại hiện đang trượt trên dốc lớn, có cả những kẻ không điều ác nào mà không làm; đã đến trạng thái như thế, hỏi xã hội nhân loại chẳng phải nguy hiểm là gì?

Vật cực tất phản! Chúng tôi phát hiện rằng vào mỗi lần chu kỳ huỷ diệt khác nhau của xã hội nhân loại tiền sử, đều phát sinh tình huống là đạo đức của nhân loại đã hết sức bại hoại. Hiện nay tại không gian mà nhân loại chúng ta <đang> sinh tồn cũng như nhiều không gian khác, mọi nơi đều ở trong hoàn cảnh vô vàn nguy hiểm; tại các không gian khác của tầng này cũng lại như thế; chúng cũng muốn mau chóng thoát thân, chúng cũng muốn lên tầng cao hơn; đề cao tầng thì chúng tưởng rằng có thể trốn thoát được. Nói sao dễ dàng vậy! Muốn tu luyện, thì cần phải có thân thể người; do đó xuất hiện người luyện công bị phụ thể , <đó> là một nguyên nhân.

Có người nghĩ: ‘Nhiều Đại Giác Giả, nhiều sư phụ công phu cao như vậy, vì sao không quản ?’ Trong vũ trụ này của chúng ta còn một lý: bản thân chư vị cầu gì, chư vị muốn gì thì người khác không muốn can thiệp. Ở đây chúng tôi dạy mọi người theo đường chính, đồng thời giảng rõ Pháp cho chư vị, để cho chư vị tự mình ngộ; còn học hay không là vấn đề ở bản thân chư vị. Sư phụ lĩnh tiến môn, tu hành tại cá nhân. Không ai cưỡng bách hay bức bách chư vị phải tu; tu hay không là vấn đề riêng của cá nhân chư vị; nghĩa là, chư vị theo đường nào, chư vị muốn gì, chư vị mong được gì, không ai can thiệp chư vị hết; chỉ có thể khuyến Thiện.

Có người mà chư vị thấy họ luyện công, thật ra toàn cho phụ thể được . Vì sao chiêu mời phụ thể? Những người luyện công trên toàn quốc, hỏi bao nhiêu người mà đằng sau có phụ thể? Nếu nói ra thì rất nhiều người sẽ không dám luyện công, vì con số ấy làm người ta phát sợ! Vậy vì sao lại xuất hiện tình huống này? Nó đang là cái hoạ loạn xã hội người thường; hỏi tại sao hiện tượng nghiêm trọng này xuất hiện? Cũng là vì nhân loại tự mình chiêu mời chúng đến, bởi vì nhân loại đang bại hoại, đến đâu cũng có ma. Nhất là những khí công sư giả đều mang phụ thể trên thân; họ truyền công chính là truyền những thứ ấy. Trong lịch sử nhân loại không hề cho phép động vật lên thân thể người; hễ lên là bị giết; ai thấy được đều không cho phép. Tuy nhiên tại xã hội chúng ta ngày nay có người cầu chúng, muốn chúng, cúng chúng. Có người nghĩ: ‘Tôi đâu có cầu chúng một cách minh xác!’ Chư vị không cầu chúng, nhưng chư vị cầu công năng; các Giác Giả của tu luyện chính Pháp liệu có thể cấp cho chư vị? cầu chính là một chấp trước nơi người thường; tâm ấy phải bỏ. Vậy ai có thể cấp? Chỉ có ma tại các không gian khác và động vật mới cấp thôi; vậy chẳng phải tương đương với cầu chúng đến là gì? Chúng liền đến.

Có bao nhiêu người mang cách nghĩ đúng đắn đến luyện công? Luyện công đòi hỏi trọng đức, làm bocdau.comệc tốt, hành Thiện; ở đâu làm gì đều tự yêu cầu bản thân như vậy. Tại công bocdau.comên luyện cũng vậy, ở nhà luyện cũng vậy, hỏi có mấy người suy nghĩ như thế? Có những người mà thật không hiểu nổi họ luyện là công gì, khi đang luyện, khi đang chuyển động, thì miệng họ chẳng dứt: ‘A! Mấy cô con dâu nhà này chẳng có hiếu với tôi; mẹ chồng của tôi sao mà quá tệ!’ Có người bình luận từ chuyện đơn vị cho đến quốc gia đại sự, không gì là họ không nói đến; điều gì không phù hợp với quan niệm cá nhân của họ là bực bội khó chịu. Chư vị gọi đó là tu luyện được không? Còn có người khi luyện công luyện trạm trang, chân mỏi run cả lên, vậy mà não của họ chẳng có nghỉ: ‘Mọi thứ bây giờ đắt đỏ, vật giá leo thang, đơn vị mình lại chưa trả tiền lương; tại sao mình luyện vậy vẫn chưa được công năng? Mình luyện thành công năng rồi; mình cũng làm khí công sư; mình cũng phát tài; mình cũng coi bệnh cho người ta để kiếm tiền’. Một khi họ thấy người khác xuất hiện công năng, thì họ rất sốt ruột, họ nhất mực truy cầu công năng, truy cầu thiên mục, truy cầu khả năng trị bệnh. Mọi người thử nghĩ xem: điều này sai biệt quá xa so với đặc tính Chân Thiện Nhẫn trong vũ trụ chúng ta! Hoàn toàn trái ngược. Nói nghiêm trọng một chút: họ đang luyện tà pháp! Ấy vậy mà họ chẳng tự biết. Họ càng suy nghĩ như thế, ý niệm xuất phát ra lại càng xấu. Những người này chưa hề đắc Pháp; họ không biết trọng đức; tưởng rằng luyện công thông qua thủ pháp thì có thể luyện xuất ra công; họ nghĩ rằng mong muốn điều gì thì cũng có thể truy cầu được; họ tưởng như vậy.

Chính vì tư tưởng của bản thân là bất chính, nên mới chiêu mời những thứ xấu. Con động vật kia nhìn thấy rồi: ‘Vị này muốn luyện công phát tài; vị kia muốn nổi danh, muốn đắc công năng. Được lắm, thân thể hắn cũng khá, những thứ mang trên thân cũng rất tốt; nhưng tư tưởng của hắn quả là tệ; hắn truy cầu công năng mà! Có thể hắn có sư phụ; dẫu hắn có sư phụ ta cũng không sợ’. Nó biết rằng sư phụ của tu luyện chính Pháp thấy được họ truy cầu công năng như thế; càng truy cầu càng không được cấp; đó chính là tâm chấp trước phải vứt bỏ. Họ càng nghĩ như vậy, thì càng không cấp công năng cho họ, họ lại càng không ngộ được; càng truy cầu thì cách nghĩ càng tệ hơn. Cuối cùng sư phụ thở dài thất vọng, thấy rằng cá nhân này không còn hy vọng, nên không chăm sóc cho vị ấy nữa. Có người không có sư phụ, nhưng có qua đường quản một chút. Bởi vì các Giác Giả tại các không gian khác rất nhiều; Giác Giả thấy vị này, coi thử một chút, theo họ một hôm thì thấy vị này không được, bèn bỏ đi; hôm sau lại có một , đến coi một chút thấy cá nhân này không được, liền bỏ đi.

Con động vật biết rằng, vị này có sư phụ cũng vậy, có sư phụ qua đường cũng vậy, sư phụ của họ không thể cho họ những thứ họ truy cầu. Bởi vì động vật không thấy được không gian nơi các Đại Giác Giả ở, nên nó cũng không sợ, nó cứ dùi sâu vào chỗ sơ hở này. Trong vũ trụ chúng ta có một lý, rằng tự mình truy cầu gì, tự mình mong muốn gì, người khác thông thường không thể can thiệp; nó dùi sâu vào sơ hở ấy: ‘Hắn ta muốn thế, ta giúp hắn; ta giúp hắn nào có sai gì?’ Nó cấp . Mới đầu nó chưa dám gắn lên ; trước tiên nó cấp cho vị ấy một chút công để thử. Một hôm vị này đột nhiên thật sự thấy công mà mình truy cầu đã đến, lại có thể trị bệnh. Nó thấy thế quả là tốt, giống như chơi khúc nhạc dạo đầu: ‘Ý nguyện của hắn muốn thế, vậy ta sẽ gắn lên , gắn rồi cấp được nhiều hơn, cấp được thoả thích hơn. Chẳng phải ngươi cầu thiên mục? Kỳ này ta sẽ cấp đủ cho ngươi’, thế là nó gắn lên .

Xem thêm: Câu Hỏi Trắc Nghiệm Word 2007 Có Đáp Án, Trắc Nghiệm Có Đáp Án Về Word

Tư tưởng truy cầu của vị ấy, chính là truy cầu những điều này, thì thiên mục khai mở, lại có thể phát công, còn được một chút công năng nhỏ bé. Vị ấy vui mừng quá đỗi; vị ấy tưởng rằng mình cuối cùng cũng truy cầu được điều ấy rồi, luyện xuất ra rồi; kỳ thực vị ấy chẳng luyện ra gì cả. Vị ấy cho rằng mình có thể thấu thị nhân thể, có thể thấy được thân thể con người có bệnh ở đâu. Thực ra thiên mục vị này hoàn toàn chưa khai mở; là con động vật đã khống chế đại não của vị ấy, nó lấy con mắt của nó để nhìn, rồi phản ánh lên đại não vị kia; vị kia tưởng rằng thiên mục của mình đã khai mở. Phát công, ngươi cứ phát công đi, hễ vị ấy duỗi tay ra phát công, thì những móng vuốt con động vật kia cũng từ sau lưng vị ấy cũng chìa ra; khi vị ấy phát công, thì cái đầu rắn thè ra cái lưỡi , mà vươn đến chỗ có bệnh, chỗ sưng kia, rồi dùng đầu lưỡi mà liếm liếm. Loại này rất nhiều; phụ thể của những người ấy đều là bản thân họ cầu mong mà đến.

Bởi vì vị này truy cầu, vị ấy muốn phát tài, muốn nổi danh. Tốt quá, công năng kia cũng có, còn có thể trị bệnh, thiên mục lại nhìn được; như thế thật là ưng ý. Con động vật liền thấy ngay: ‘Ngươi chẳng phải muốn phát tài? Tốt, ta sẽ cho ngươi phát tài’. Khống chế đại não c

Viết một bình luận