Phân Tích 14 Câu Giữa Bài Trao Duyên (Trích Truyện Kiều), Phân Tích 14 Câu Đầu Bài Trao Duyên

Phân Tích 14 Câu Giữa Bài Trao Duyên ❤️ 10 Bài Văn Hay ✅ Những Mẫu Phân Tích Truyện Kiều Đoạn Trích Thúy Kiều Trao Duyên Cho Thúy Vân.

Đang xem: Phân tích 14 câu giữa bài trao duyên

Phân Tích 14 Câu Giữa Bài Trao Duyên Ngắn

Gửi bạn tham khảo mẫu phân tích 14 câu giữa bài Trao Duyên trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đặc sắc nhất.

Sau khi đi sứ Trung Quốc, Nguyễn Du đã sáng tạo nên kiệt tác ”Truyện Kiều”. Đoạn trích “Trao Duyên” trong Truyện kiều là một đoạn trích thể hiện bi kịch tan vỡ, dang dở tình yêu của Thúy Kiều và Kim Trọng.

Nếu như ở những câu đầu Thúy Kiều nhờ cậy em gái Thúy Vân kết duyên với Kim Trọng thì ở 14 câu tiếp. Thúy Kiều đầy xót xa đau đớn mà trao kỉ vật cho Thúy Vân và nhờ cậy em truyện mai sau.

Kiều không đành lòng với tình cảnh dang dở cùng Kim Trọng nên cuối cùng. Sau khi tìm cách thuyết phục và trao duyên cho em. Khi thấy Vân đã cảm thông, Thúy Kiều đem từng kỉ vật trao tình yêu giữa mình và Kim Trọng ra trao cho em gái:

”Chiếc vành với bức tờ mây…Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa”

Thúy Kiều từ từ trao lại những kỉ vật tình yêu “chiếc vành”, ”bức tờ mây” rồi đến ”phím đàn”, ”mảnh hương nguyền” cho Thúy Vân. Kiều đưa cùng một lúc nhưng là đưa từng món một. Mỗi món đều gắn với một kỉ niệm, mang một ý nghĩa của mối tình nồng nàn.

”Duyên này” là duyên giữa Thúy Vân và Kim Trọng, chứ phần của Kiều kể như đã hết. Chị đã trao duyên lại cho em nhưng những kỉ vật này thì xin em hãy coi là ”của chung” bởi còn có một phần là của chị.

Xem thêm: Đáp Án Lưu Hoằng Trí Lớp 9 Lưu Hoằng Trí, Đáp Án Sách Tiếng Anh Lưu Hoằng Trí Lớp 9

Nỗi đau như đọng lại ở câu thơ “dù em nên vợ nên chồng”. Kiều tự thấy mình đáng thương, mình là người mệnh bạc để người khác phải xót xa thương hại. ”Mất người còn chút của tin”. Kiều chỉ có thể trao duyên còn tình nàng vẫn không thể trao. Nàng không thanh thản, nàng đau đớn đến nỗi nghĩ tới cái chết.

Tuy nhiên, Kiều vẫn trao duyên cho em, khẳng định Thúy Kiều đã đặt hạnh phúc của người mình yêu lên trên hết. Đoạn thơ là một tiếng nấc chứa đầy tâm trạng của nàng khi ấy, khiến người đọc cảm thấy đau lòng. Đó cũng là tài năng miêu tả tâm lí độc đáo của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du.

Quá đắng cay cho số phận của mình, thấy rõ là mình mệnh bạc, tất cả đã thành quá khứ. Thúy Kiều nghĩ đến một mai sau mù mịt, đau thương khi mình đã chết. Hơn lúc nào hết, ý nghĩ cứ hiện ra và rõ nét dần

”Mai sau dù có bao giờ…Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai”

Đoạn thơ như một lời chiêu hồn buồn thẳm. Một hơi thơ khác hẳn với lúc bắt đầu Trao duyên.

Hàng loạt từ nói về cái chết: âm điệu chập chờn, hư ảo. Thời điểm không xác định ”mai sau”, ”bao giờ”, không khí linh thiêng ”đốt lò hương”, ”so tơ phím”. Hình ảnh phất phơ, ma mị ”ngọn cỏ lá cây”, ”hiu hiu gió”,…. Bắt đầu từ đây Kiều mới thực sự cảm nhận được cái bi kịch của đời mình.

Thế mới biết nàng có tình yêu thủy chung, mãnh liệt đến mức nào. Nàng trở nên cô đơn, tuyệt vọng, dự cảm được tương lai đầy bất hạnh của chính mình. Nghĩ đến đấy, Thúy Kiều tha thiết dặn em:

”Dạ đài cách mặt khuất lờiRưới xin giọt nước cho người thác oan”

Nay lo cho người đã xong, nàng mới nghĩ đến mình và thấy mình mệnh bạc. ”Dạ Đài” là nơi âm phủ tăm tối. Trong cảnh ngộ ”cách mặt khuất lời” linh hồn Thúy Kiều vẫn khao khát nhận được sự cảm thông. Tưởng nhớ của những người yêu thương nên chỉ xin Trọng một ”chén nước” để làm phép tẩy oan.

Xem thêm: Bài Thu Hoạch Lớp Bồi Dưỡng Kiến Thức Quốc Phòng An Ninh Đối Tượng 3

Đoạn trích là những dòng thơ thể hiện bi kịch tình yêu bậc nhất trong Truyện Kiều. Qua đó, bộc lộ phẩm chất cao quý của Thúy Kiều trong tình yêu. Trước sự tan vỡ của tình yêu, nàng làm tất cả những gì có thể làm được để người mình yêu được hạnh phúc. Nhưng người đau khổ nhất vẫn là nàng.

Viết một bình luận