Anh Chàng Ngốc Và Con Ngỗng Vàng, Con Ngỗng Vàng

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng là câu chuyện cổ Grimm, kể về một chàng Ngốc hiền lành tốt bụng, biết giúp đỡ người khác đã được sống hạnh phúc bên công chúa.

Đang xem: Anh chàng ngốc và con ngỗng vàng

Ngày xửa ngày xưa, hai vợ chồng nhà kia có ba người con trai, bao nhiêu khôn ngon dồn cả vào hai người anh, còn chàng út thì dại khờ ngốc nghếch nhưng lại rất tốt bụng, người ta gọi chàng là chàng Ngốc. Ngốc thường bị khinh rẻ, chế giễu và không được tham gia vào việc gì trong gia đình.

Một hôm, người anh cả muốn vào rừng đốn củi. Trước khi đi, người mẹ làm cho anh một chiếc bánh trừng ngon lành và một chai rượu vang mang theo để ăn. Vào tới rừng thì anh gặp một ông lão nhỏ bé, tóc hoa râm, chào anh và nói:

– Cho lão xin miếng bánh và một ngụm rượu vàng. Lão đang cảm thấy rất đói khát và mệt mỏi.

Anh chàng khôn ngoan đáp:

– Nếu tôi cho lão bánh và rượu thì tôi ăn bằng gì! Thôi, lão xéo đi!

Rồi anh để mặc ông lão ở đấy mà đi.

Anh đẵn cây được một nhát thì trượt tay, rìu chém vào cánh tay, phải về nhà băng bó. Tai nạn ấy chính do ông lão bé nhỏ gây ra.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Người con thứ hai phải thay anh cả vào rừng. Người mẹ cũng làm cho một chiếc bánh trứng và một chai rượu vang y như với anh cả. Tới rừng, anh cũng gặp ông lão bé nhỏ đến xin miếng bánh và ngụm rượu. Người anh thứ hai cũng từ chối:

– Không được! Tôi cho lão cái gì thì là tôi thiệt cái ấy. Thôi, lão xéo đi cho khuất mắt!

Rồi anh để mặc ông lão ở đấy mà đi.

Anh cũng bị trừng phạt ngay, chỉ mới chặt được vài nhát thì rìu đã văng vào chân, phải lê về nhà băng bó.

Thấy cả hai đều bị thương, chàng Ngốc liền nói:

– Thưa bố, để con đi đốn củi thay hai anh.

Người bố đáp:

– Thôi! Hai anh mày còn bị thương. Mày đốn củi thế nào được!

Chàng Ngốc xin mãi, cuối cùng ông bố đành bảo:

– Thế thì mày cứ đi đi. Có vấp thì mới sáng mắt ra.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Mẹ cho Ngốc một chiếc bánh luộc ủ tro và một chai bia chua.

Anh vào rừng cũng gặp ông lão bé nhỏ tóc hoa râm. Ông lão chào anh rồi bảo:

– Cho lão xin miếng bánh và một ngụm rượu vàng. Lão đang cảm thấy rất đói khát và mệt mỏi.

Chàng Ngốc đáp:

– Cháu chỉ có bánh ủ tro và bia chua thôi. Nếu ông thấy dùng được, thì ông cháu ta ngồi xuống cùng ăn.

Họ ngồi xuống. Chàng Ngốc rút bánh ủ tro ra thì thấy một chiếc bánh trứng ngon lành; bia chua đã biến thành rượu vang. Ăn uống xong, ông lão bảo:

– Cháu tốt bụng, sẵn sàng chia phần của mình cho người khác. Thật đáng khen! Để lão ban phúc cho. Chỗ kia có một cây cổ thụ, cháu đẵn xuống sẽ thấy trong đám rễ cây có của quý.

Nói xong, ông lão từ biệt lên đường.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Chàng Ngốc đi đẵn cây theo chỉ dẫn của ông lão. Trời xế chiều thì cây được hạ xuống, chàng bới trong đám rễ thấy có một con ngỗng lông bằng vàng thật. Chàng nhấc ngỗng lên, ẵm vào một quán trọ để ngủ đêm.

Chủ quán có ba cô con gái. Ba cô thấy con ngỗng vàng, tò mò không biết con chim gì mà lạ thế, chỉ muốn lấy một chiếc lông của nó.

Cô cả nghĩ cách nhổ trộm một chiếc. Khi chàng Ngốc vừa ra ngoài, cô nắm ngay lấy cánh ngỗng. Nhưng tay bị dính chặt vào đó, không rút ra được.

Một lát sau, cô thứ hai cũng đến và chăm chăm muốn lấy một chiếc lông vàng. Cô vừa đụng đến thì bị dính ngay vào chị.

Xem thêm: biên bản giới thiệu đoàn viên ưu tú học lớp cảm tình đảng

Cô thứ ba tới cũng định tâm lấy một cái lông vàng, hai cô chị thấy em liền kêu lên:

– Ối, ối, tránh ra, tránh ra! Đừng lại gần đây!

Cô út chẳng hiểu tại sao lại phải tránh ra, nghĩ bụng các chị lấy thì mình cũng phải lấy được, liền nhảy lại. Cô vừa đụng vào thì bị dính ngay. Thế là cả ba cô suốt đêm phải ở liền với con ngỗng vàng.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Sáng hôm sau, chàng Ngốc mang ngỗng ra đi, cũng chẳng để ý đến ba cô gái bị dính vào ngỗng. Các cô lẽo đẽo theo sau, rẽ sang phải sang trái theo bước chân của anh. Giữa đồng, cha xứ gặp cả đoàn người bèn nói:

– Đồ gái quạ mổ, không biết xấu hổ à? Cứ bám lấy giai ra đồng như vậy coi có được không?

Cha liền nắm tay cô út kéo lại. Cha vừa đụng đến thì chính cha cũng bị dính vào và phải lẽo đẽo đi theo.

Một lúc sau, người giữ đồ thánh thấy cha xứ lẽo đẽo theo ba cô gái, ngạc nhiên quá, hỏi:

– Thưa cha, cha đi đâu mà vội vàng thế? Cha nhớ là hôm nay còn phải làm lễ rửa tội cho một đứa trẻ đấy!

Ông ta chạy theo nắm tay áo cha thì cũng bị dính vào.

Năm người bước thấp bước cao như vậy thì gặp hai bác nông dân vác cuốc ở đồng về. Cha xứ gọi họ, nhờ gỡ hộ mình và người giữa đồ thánh ra. Hai bác nông dân vừa sờ đến thì bị dính vào nốt. Như vậy, cả thảy bảy người đi theo chàng Ngốc ôm ngỗng.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Anh đi tới kinh thành. Nhà vua có một cô công chúa bao nhiêu năm nay không ai làm cho cô cười được. Vua phán: Ai làm cho cô cười thì được lấy cô. Chàng Ngốc nghe thấy nói vậy, liền vác con ngỗng vàng và cả bảy người theo đuôi đến trước công chúa. Công chúa thấy bảy người lếch nhếch theo nhau, bật cười thành tiếng, rồi không kìm lại được nữa, nàng cứ khanh khách cười mãi.

Chàng Ngốc đòi vua thực hiện lời hứa. Vua không thích chàng rể này, viện cớ từ chối, lệnh cho chàng phải tìm ra người uống hết một hàm rượu vang thì mới cho lấy công chúa.

Chàng Ngốc nghĩ đến ông lão nhỏ bé đã giúp mình hôm trước, liền vào rừng tìm. Tới chô cây đẵn, anh thấy cố một người ngooif, mặt buồn rười rượi. Anh hỏi sao lại buồn bã thế. Người đó đáp:

– Tôi khát quá, uống bao nhiêu cũng không đỡ khát. Quả là tôi đã uống cạn một thùng rượu, nhưng chẳng qua mới như muỗi đổ bể.

Chàng Ngốc nói:

– Thế để tôi giúp anh. Anh chỉ việc đi với tôi là tha hồ uống.

Anh dẫn người ấy đến hầm rượu của nhà vua. Người đó nhảy xổ vào những thùng rượu to, uống mãi, uống mãi đến căng bụng. Chưa hết một ngày, anh ta đã uống sạch cả hầm rượu.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Chàng Ngốc lại đòi nhà vua thực hiện lời hứa. Vua bực lắm, không muốn để một tên dơ bẩn mà mọi người vẫn gọi là Ngốc lấy con gái mình. Nên vua lại ra những điều kiện mới: phải tìm được một người ăn hết một núi bánh. Chàng Ngốc chẳng suy nghĩ lâu la, liền đi ngay vào rừng, vẫn ở chỗ đó có một người mặt mũi thiểu não, thắt chặt bụng bằng dây da và nói:

– Tôi đã ăn cả lò bánh mà chẳng ăn thua gì. Tôi đói quá. Bụng vẫn lép kẹp, phải thắt chặt lại kẻo đói lắm.

Chàng Ngốc thấy vậy mừng rỡ lắm, bảo:

– Thế thì đi đi, đi với tôi tha hồ no nê.

Anh dẫn người đó vào triều. Vua cho tập trung bột mì trong cả nước lại, rồi sai nướng một núi bánh khổng lồ. Người đó chỉ ăn một ngày hết sạch.

*

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng

Lần thứ ba, chàng Ngốc lại đòi lấy công chúa. Vua tìm cách thoái, đòi có một chiếc tàu đi được cả trên cạn lẫn dưới nước.

Vua nói:

– Nếu tàu ấy cập bến thì lấp tức người được lấy con gái ta.

Chàng Ngốc lại đi thẳng vào rừng. Ông lão được anh cho bánh vẫn ngồi đó, ông bảo:

– Chính lão đã uống rượu và ăn bánh cho anh. Để lão cho anh chiếc tàu. Lão sẽ giúp anh vì anh đã cư xử tử tế với lão.

Lão bèn lấy rìu đẽo cái cây mà Ngốc đã hạ mấy hôm trước, biến thành một chiếc tàu. Chiếc tàu này không những đi được cả trên cạn lẫn dưới nước mà còn có thể bay được cả trên trời. Vua thấy không có cách gì từ chối nữa, đành phải tổ chức đám cưới.

Chàng Ngốc hiền lành tốt bụng, biết giúp đỡ người khác đã sống hạnh phúc bên công chúa. Sau khi vua mất, chàng được lên nối ngôi.

Xem thêm: Giải Bài Tập Mai Lan Hương Lớp 7 Unit 1, Bài Tập Tiếng Anh Lớp 7 Tập 1

Chàng Ngốc và con ngỗng vàng – Truyện cổ Grimm – bocdau.com –

Ghi chú: Trong truyện có đoạn cả đoàn 7 người bị dính chặt vào con ngỗng, không sao rút ra được. Tình tiết này có nhiều nét giống với truyện cổ tích Cây tre trăm đốt của Việt Nam.

Viết một bình luận